Văn mẫu lớp 7

Văn biểu cảm về người thân – Bà nội của em

Đề bài: Văn biểu cảm về người thân – Bà nội của em

Bài làm

Văn biểu cảm về người thân – Trong cuộc đời tôi nếu có ai đó mà tôi luôn dành cho nhiều tình cảm sâu sắc nhất đó chính là bà của tôi. Bà tôi là người vô cùng nhân từ, hiền hậu nhưng cả cuộc đời của bà đã trải qua nhiều khó khăn thử thách.

Tôi yêu bà của mình nhiều lắm, tôi yêu mái tóc pha sương bởi thời gian của bà, thương cái dáng ngày càng "còng", ngày càng sát đất của bà, những bước chân đi ngày càng chậm chạp. Những khi trái gió trở trời căn bệnh đau nhức xương khớp của bà lại tái phát. Những lúc nhìn bà đau đớn tôi cảm thấy xót xa vô cùng.

Bà tôi năm nay ngoài bảy mươi tuổi, tôi có nghe bố của tôi nói nhiều về thời trẻ của bà. Khi ông tôi đi bộ đội, một mình bà tần tảo nuôi bốn người con khôn lớn trưởng thành. Lâu lâu được nghỉ phép ông chỉ có thể ghé qua về thăm nhà một hai ngày rồi đi vội. Rồi ông hy sinh trong trận đánh ác liệt ở chiến trường Quảng Trị, bà tôi đã nén đau thương để gánh vác việc nhà, chăm lo cho các con chu đáo.

Văn biểu cảm về người thân

Những lúc các con ốm đau một mình bà tôi chăm sóc lo lắng thức nhóc đêm hôm vô cùng nhọc nhằn. Đôi mắt bà trũng sâu vì những đêm thức trắng chăm lo cho các con mình qua cơn đau bệnh.

Xem thêm:  Hãy giải thích ý nghĩa của câu tục ngữ: Thất bại là mẹ thành công

Dù cuộc sống vô vàn khó khăn, một mình bà tôi phải đèo bồng bốn người con thơ, người lớn nhất mới có 12 tuổi, còn người bé nhất là ba tôi mới chỉ có 3 tuổi. Nhưng bà tôi vẫn tham gia lao động sản xuất vô cùng tích cực. Năm nào bà tôi cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình, rồi đạt nhiều danh hiệu lao động tiên tiến, xuất sắc.

Mỗi khi nhận được lương ba tôi thường mua cho các con mình những món ngon để cải thiện bữa ăn cho các con mình. Trải qua nhiều khó khăn giờ đây các con trưởng thành hết cả, bà tôi sống cùng với người con út là ba tôi. Cuộc sống hiện đại sung sướng hơn nhiều thời chiến tranh, kinh tế gia đình tôi cũng thuộc loại khá giả, vì ba mẹ tôi đều là người công chức nhà nước.

Nhưng bà tôi vẫn giữ thói quen tiết kiệm, mọi thức ăn thừa trong gia đình bà không bao giờ chịu vứt đi mà luôn tiết kiệm, bà bảo vứt đồ ăn đi là phải tội, ngày xưa chiến tranh nhiều người nghèo khó lắm.

Bà tôi cũng là người nhân hậu lắm, bà thường giúp đỡ cho những trẻ em lang thang cơ nhỡ không nơi nương tựa. Tôi biết lần nào bà đi chợ cũng rẽ qua gầm cầu để cho các bạn nhỏ đó một vài chiếc bánh hay những bộ quần áo ấm.

Xem thêm:  Soạn bài lớp 6: Nhân hóa

Bà cũng rất thương tôi, mỗi lúc tôi bị bạn bè trêu chọc hoặc bị cha mẹ bắt phạt vì bị điểm kém bà thường là người an ủi vỗ về cho tôi. Buổi tối tôi thường ngủ cùng bà, bởi tôi có em nhỏ, nên em được ngủ cùng ba mẹ, còn tôi thích ngủ với bà hơn. Buổi tối khi tôi khó ngủ thường được bà xoa lưng cho tới khi hơi thở của tôi đều đều trở lại, tôi đi vào giấc ngủ một cách êm ái nhất.

Rồi bà tôi qua đời sau một cơn bạo bệnh, cảm gia đình tôi đều buồn khổ, đau xót. Suốt cả tuần liền tôi không thể nào ngủ được, hình ảnh bà cứ xoáy vào tâm trí tôi, không có bà xoa lưng tôi không ngủ được. Chiếc giường ngủ giờ mình tôi lăn lộn nên vô cùng rộng và trống trải vô cùng.

Tôi muốn nói với bà ngàn lần yêu thương mà khi bà còn sống tôi không kịp nói "Bà ơi ! Con yêu bà nhiều lắm. Bà là người thân thiết quan trọng nhất trong trái tim con".

Hạ Trang

Post Comment