Văn mẫu lớp 5

Tả hình dáng và tính nết của em bé đang tuổi tập nói tập đi

Tả hình dáng và tính nết của em bé đang tuổi tập nói tập đi – Bài 1

Nhà tôi có bé Kiên, em đang tuổi tập nói, tập đi. Nên em rất hay nói ngọng và còn hay bị ngã. Ở nhà bé thường được mọi người gọi bằng cái tên rất ngộ “bé Tí”.

Bé Kiên năm nay được một tuổi rồi, bé có đôi mắt đen nhánh và long lanh như hai hạt nhãn. Mỗi  khi được đi chơi bé thường mặc những bộ quần áo đẹp để khoe mọi người, những lần như thế trông bé như chú gấu con xinh xắn. Chiếc miệng xinh xinh lúc nào cũng cười tươi vui vẻ để lộ mấy cái răng sữa mới nhú. Khuôn mặt bé tròn xoe như cái bánh đúc, với những sợi tóc đen lưa thưa trên cái đầu tròn tròn. Hai cánh tay bé mũm mĩm, những bước đi lũn cha lũn chũn trông rất đáng yêu. Bé có một làn da khỏe mạnh và trắng hồng mịn màng, chiếc mũi tí hon rất ngộ nghĩnh. Bé đang tuổi tập nói nên mỗi khi ai nói gì là bé lại bắt chước y hệt như thế. Mỗi khi tập đi bé lại dang hai tay sang ngang để giữ thăng bằng, hai chân choãi ra và bưỡc từng bước nhẹ nhàng cẩn thận. Mỗi lần bị ngã bé lại chống tay xuống đất để đứng dậy, rồi lẫm chẫm bước tiếp. Đôi giày của bé phát ra những tiếng “chít, chít”nghe rất vui tai. Mỗi khi nhìn thấy mẹ bê bát cháo ra, mắt bé lại sáng lên và luôn miệng nói “Măm! Măm…”. Bé ăn rất ngoan chỉ mười lăm phút là hết bát cháo. Vừa ăn bé vừa xem ca nhạc, bé vỗ tay theo từng nhịp của bài hát, trông bé lúc đó rất dễ thương.

Xem thêm:  Tả cảnh công viên vào buổi sáng

Từ ngày có bé Kiên, gia đình tôi vui hẳn lên. Cả nhà ai cũng yêu quý bé và mong rằng bé sẽ ăn nhanh chóng lớn, ngoan ngoãn nghe lời .

Tả hình dáng và tính nết của em bé đang tuổi tập nói tập đi – Bài 2

Thằng Nhí giống như con búp bê, cả nhà em ai cũng cưng nó.

Mới vừa qua thôi nôi vài tuần nên nó còn rất bụ sữa, nước da trắng hồng. Lúc nào nó cũng mang một trái xây hình vuông trên cổ. Tay chân no tròn. Đầu chi lưa thưa một lớp tóc nhuyễn. Hai con mắt long lanh đen như hai hột nhãn. Mỗi khi nó cười để lộ cặp nướu màu hồng tươi với vài cái răng sữa mới nhú nên trông đầy vẻ thơ ngây và rất dễ thương.

Chị Hai em cứ hôn hít thằng Nhí luôn, vì nó là đứa con trai đầu lòng của chị. Nó vừa mới tập đi. Cứ mỗi chiều gió mát, chị thường ẵm nó ra sân rồi để đứng xuống đất. Chị lùi ra sau một khoảng, vỗ tay kêu: “Nhí, Nhí lại đây con”. Nó chập chững vài ba bước bươn tới ngã chồm vào lòng chị. Chị dang hai tay đón lấy con và vuốt ve nựng nịu nó. Thấy mọi người cười khen ngợi, thằng Nhí hình như lấy làm thích thú, miệng toe toét kêu ba ba.

Em bắt chước chị Hai, ẵm nó để xuống đất rồi cũng lùi lại. Nó chi lo ngước nhìn xung quanh để trông chờ được tán thưởng, đi chưa được mấy bước đã ngã lăn cù, rồi khóc oà lên. Em lật đật đền cho nó một cái bánh lạt. Nó thò tay lấy và cười rạng rỡ ngay, dù nước mắt hãy còn ướt đẫm. Thật đúng là trẻ con. Khóc đó rồi cười đó.

Xem thêm:  Chẳng may em đánh vỡ một lọ hoa đẹp. Hãy kể lại sự việc đó

Nhìn thằng Nhí, em chợt nghĩ: có lẽ hồi nhỏ mình cũng thế. Mới biết công lao cha mẹ nuôi con từ thuở ấu thơ đến lúc khôn lớn quả thật là to tát dường nào.

Post Comment