Suy nghĩ về câu nói:”Hãy giữ gìn ký ức của mình, hãy bảo vệ chúng, bạn sẽ không bao giờ kể lại được điều mình đã quên đi” của Louisa May Alcott

Suy nghĩ về câu nói:”Hãy giữ gìn ký ức của mình, hãy bảo vệ chúng, bạn sẽ không bao giờ kể lại được điều mình đã quên đi” của Louisa May Alcott
1 (20%) 1 đánh giá

Suy nghĩ về câu nói:"Hãy giữ gìn ký ức của mình, hãy bảo vệ chúng, bạn sẽ không bao giờ kể lại được điều mình đã quên đi" của Louisa May Alcott

Bài làm

Loading...

Trong cuộc sống đầy lo âu này, mỗi chúng ta ai cũng lưu giữ một cuốn sách kv ức của cuộc đời mình. Ký ức giống như một tia nắng đẹp đang chói chang bồng dưng một lúc nào đó lại vụt tắt hẳn. Nó là thứ khiến ta hụt hẫng, buồn bã mỗi khi nghĩ về. Bản thân tôi có một thói quen mà chính tôi cũng không biết là tốt hay không. Đó chính là tôi luôn nhớ về những điều cũ. Mà đã nhớ thì bao giờ cũng buồn. Ngay cả khi nhớ về một niềm vui nào thì niềm vui đó cũng đã qua đi rồi. Nhưng nói như vậy không có nghĩa là mình sẽ không lưu trữ nó. Tôi từng đọc một câu của Louisa May Alcott, nó khiến tôi rất tâm đắc: “Hãy giữ gìn ký ức của mình, hãy bảo vệ chúng, bạn sẽ không bao giờ kể lại được điều mình đã quên đi.”

Ký ức là một cảnh tượng trong quá khứ được lưu giữ trong tiềm thức đã qua, là những cảnh tượng khách quan thông qua các giác quan, ghi dấu và chi phối mọi hoạt động hiện tại. Ký ức có thể được coi là quá khứ. Nhưng tại sao Louisa May Alcott lại khuyên ta “Hãy giữ gìn ký ức của mình, hãy bảo vệ chúng”? Vậy là đồng nghĩa với việc cứ mãi sống trong quá khứ hay sao?

Không phải vậy! Giữ gìn ký ức để lưu trữ những gì mình đã trải qua, là để một lúc nào đó ngẫm nghĩ lại ta rút ra được nhiều kinh nghiệm sống hoặc đơn giản là khi tìm được một người tâm đầu ý hợp, ta có thể tâm sự rành mạch về ký ức của mình. Chúng ta làm sao có thể kể lại được những gì ta đã quên? Khi trong đầu ta không có một chút gì về nó, làm sao ta có thể kể một cách chân thực, làm sao có thể nói ra để mọi người đồng cảm được?

Tôi cho rằng, nếu bạn nghĩ về một ký ức nào đó của bạn mà bạn chợt mỉm cười, dù đó là ký ức đau khổ nhất thì nghĩa là bạn đã bảo vệ ký ức một cách hiệu quả, giúp chúng không bị lớp bụi thời gian làm nhạt nhòa. Ký ức có thể là ký ức đau thương, có thể là ký ức hạnh phúc nhưng dù tính chất của ký ức như thế nào đi chăng nữa thì mọi ký ức đều có những giá trị nhất định. Và chung quy lại, đều đáng để ta hoài niệm về chúng.

Đối với tôi, ký ức của mình như một cây đàn piano, có nốt trắng tượng trưng cho những niềm vui, có nốt đen tượng trưng cho những nỗi buồn. Chúng xen kẽ, hòa họp với nhau tạo nên một khúc nhạc thật sinh động và đầy cảm xúc. Nhiều khi suy nghĩ về ký ức, tôi luôn ước một lần được quay về trải nghiệm lại những khoảnh khắc đó, nhưng tôi hiểu điều đó sẽ không thực hiện được. Bởi nó là ký ức mà! Ký ức nghĩa là nó sẽ không diễn ra nữa. Vậy nên ngoài cách lưu giữ ký ức thật kĩ, thì còn hành động nào thiết thực hơn?

Ký ức với hiện tại có thể sẽ hoàn toàn trái ngược nhau. Có những người trong ký ức ta rất tốt nhưng hiện tại đã không còn như vậy. Ngược lại, có những người từng đối xử tệ với ta nhưng hiện tại lại thật lòng tốt với ta. Đó là nghịch lí! Thế nên mồi khi ai đối xử tệ với tôi, tôi đều lục lọi trong ngăn ký ức của mình, tìm xem họ đã từng tốt với tôi chưa. Nếu chưa thì chẳng có gì để bàn cả! Nhưng nếu họ đã từng tốt, tôi đều xem xét lại bản thân mình có làm lỗi gì với họ không. Nếu có, tôi nhất định sẽ nhận lỗi với họ, nhưng nếu như tôi vẫn không hề có lỗi, thì cứ xem như họ đã khác xưa. Tôi buồn nhưng tôi hiểu ràng ai rồi cũng có lúc thay đổi. Tự dưng lúc đó tôi thấy thật may mắn vì bản thân đã giữ ký ức thật tốt. Nếu như tôi không bảo vệ ký ức của mình thì làm sao có cái để tôi nhìn lại? Làm sao có cái để tôi dựa vào xem xét vấn đề?

Đôi lúc tôi thấy việc giữ gìn ký ức nó không hay tí nào! Nó làm ta cứ mãi suy nghĩ đến những điều đã qua và làm ta ảnh hưởng nhiều đến tâm trạng. Nếu như ký ức vui, nó làm ta nuối tiếc. Tệ hơn, nếu là ký ức buồn, nó làm ta thất vọng. “Chúng ta không thể thay đổi ký ức của mình, nhưng ta có thể thay đổi ý nghĩa và quyền năng của ký ức đối với ta” (David Sea- mands). Có người khi nghĩ về ký ức, sẽ cảm thấy thật thanh thản, coi nó như những kỉ niệm đáng quý, nhưng có người chỉ cảm nhận được sự đau thương, chán chường, sau đó lại thờ ơ với hiện tại. Suy cho cùng, về mặt “bảo vệ ký ức”, chúng ta có thể giống nhau, nhưng về mặt tác động của nó, mỗi chúng ta sẽ cảm nhận khác nhau.

Nhiều lần, tôi muốn ký ức là con đường thẳng, đi qua rồi sẽ không còn nuối tiếc. Nhưng không, nó mãi là một vòng tròn khép kín. Và chúng ta vẫn phải thoát khỏi vòng tròn đó để tìm một hiện tại tươi sáng hơn. Vì hiện tại sẽ là “những ký ức của ngày mai”. “Những ký ức của ngày mai” liệu có vui vẻ hơn “những ký ức của ngày hôm qua” không? Đó tùy thuộc vào suy nghĩ và hành động của bạn ở hiện tại. Hiện tại hạnh phúc, bản thân sẽ có thêm ký ức hạnh phúc. Hiện tại đau khổ, sẽ có thêm ký ức đau khổ.

Ký ức sẽ không thể lặp lại lần hai. Giống như tôi – một đứa học sinh cấp III làm sao có thể có lại ký ức thuở cấp I, cấp II cùng bạn bè nghịch đủ trò? Hiện giờ, có những đứa bạn thời ấy vẫn còn bên tôi, nhưng cũng có đứa không còn ở bên nữa. Vậy thì làm sao có thể có lại cái khoảnh khắc chia tay lớp học, củng bạn bè hứa những lời bên nhau, cùng nhau tâm sự và cùng nhau khóc? Có những ký ức tuy đã cũ, nhưng khi nhớ lại ta vẫn thấy rõ sự yêu thương ở đó. Chúng ta không hề quên. Chỉ là ta phải chấp nhận nó như một con gió thoảng qua đời mình, chỉ là ta lấy những ký ức đó là động lực để tiếp tục cuộc hành trình của bản thân.

Tôi cảm thấy sợ nếu như một ngày nào đó tôi bất chợt quên sạch ký ức của mình. Bởi tôi đã từng chứng kiến rồi! Cảm giác thật khó chịu! Khi bạn tôi định cư ở nơi khác, chúng tôi còn rất nhỏ, tôi thì may mắn khi có trí nhớ tốt, còn bạn ấy thì nhớ rất kém. Đến khi gặp mặt nhau, tôi thì cứ huyên thuyên chuyện lúc nhỏ, cậu ấy thì cứ cúi gầm mặt, lơ ngơ vì không nhớ những điều ấy. Cậu ấy ngượng ngùng, chẳng nói được gì, bởi có lưu được gì đâu mà nói! Thế mới chết! Bản thân sẽ vừa bực khi ký ức đó vốn dĩ có mình mà mình lại không nhớ rõ, vừa làm người đối diện cụt hứng, lại thêm cảm giác có lỗi với người ta! Còn tôi nhận thấy ràng: “Ố! Hóa ra điều tồi tệ nhất trên đời này là mình vẫn nhớ rõ trong khi người ta chẳng còn nhớ gì!”. Nhưng mặc kệ, tôi thà rằng mình đau đầu với hàng loạt ký ức lộn xộn của mình, cũng không muốn nhớ sót một mảng ký ức nào!

Thật ra, giữ gìn và bảo vệ ký ức là một điều tốt. Bởi cái gì nó cũng sẽ để lại bài học kinh nghiệm cho mình. Bạn hãy tin rằng, những ký ức dù đẹp, dù xấu, chúng cũng sẽ hóa thành những kỉ niệm và bạn sẽ đủ can đảm để đối diện với nó. Ký ức cũng là thứ góp phần làm nên con người bạn hôm nay. Hãy nhớ rằng ký ức là của bản thân mình, điều đó đồng nghĩa với việc chỉ bản thân mình mới lưu giữ nó một cách trọn vẹn nhất. Vì nếu ta không tự giữ thì ai sẽ lưu giữ dùm ta? Vì nếu ta không tự giữ thì sau này khi nói về ký ức, ta có gì để nói? Không giữ lại gì cả nơi lòng mình thì lấy gì gọi là ký ức! Riêng tôi, tôi chỉ biết rằng “tôi sẽ không bao giờ kể lại được điều mình đã quên đi”, nên tôi sẽ trân trọng tất cả ký ức, kể cả ký ức về ngày hôm nay – tôi ngồi đây và viết những dòng này. Tôi chỉ hối hận vì mình đã quên chứ chưa bao giờ hối hận khi mình mãi nhớ!

Loading...