Văn mẫu Văn mẫu lớp 10

Phân tích tác phẩm Uy-Lít-Xơ trở về

Đề bài: Anh chị hãy phân tích tác phẩm 

Bài làm

Trong những câu chuyện thần thoại Hi Lạp mang đến cho chúng ta sự sáng tạo trong cách nhìn, sự ngưỡng mộ không chỉ những người dân, bức tranh hoành tráng, hào hùng của thời đại chinh phục thiên nhiên và di dân mở đất, mở rộng giao lưu,cuộc đấu tranh bảo vệ còn nổi bật trong đó là khúc ca về người anh hùng Hi Lạp- Uy-lít-xơ đầy trí tuệ thể hiện tất cả rõ ràng ở tác phẩm sử thi của đất nước xinh đẹp này -Ô-đi-xê của Hô-me-rơ. Và  Uy-lít-xơ trở về không gì khác chính là cảnh đoàn tụ hiện lên đầy cảm xúc, nhưng cũng không ít thử thách, phác họa nhiều vẻ đẹp tuyệt vời trong nhân cách  nhân vật nguoi vợ của chàng là Pê-nê-lốp.

Người viết truyện trong tác phẩm này đóng vai trò không hề nhỏ, với lối kể chuyện  từ tốn, rành mạch, theo tuần tự , từ đó miêu tả tính cảnh nhân vật qua chính cái nhìn trực tiếp trong cuộc đối thoai giữa các nhân vật với nhau. Đoạn trích có thể chia  thành hai phần:Phần 1 (từ đầu đến “kém gan dạ”) : Câu chuyện tập trung xung quanh việc thúc giục Pê-nê-lốp nhận mặt Uy-lít-xơ.Phần 2 (phần còn lại) : Các đối thoại chỉ diễn ra giữa Pê-nê-lốp và Uy-lít-xơ.

Mở đầu phần một, vẻ đẹp của Uy-lit-xơ được thể hiện bằng sự giả bộ, ẩn thân trong hình ảnh tầm thường bộ dạng hành khất thảm hại, làm vị trí  của chàng so với pê-nê-lốp cũng khác, chỉ như người bạn, người giãi bày về quá khứ, những điều mình biết về người chồng đã xa cách bao nhiêu năm của nàng không hề biết tin tức gì. Nhưng cũng từ đó kẻ tầm thường đã trở lại  hóa Uy-lit-xơ thành người phi thường như được trở về là chính chàng- người hùng Hi Lạp trước mắt của bao nhiêu người, với tài năng và , sự giúp sức của người con đã tiêu diệt được hết 108 kẻ thù cầu hôn nhưng thực chất là muốn chiếm đảo . Nâng nhân vật Uy-lit-xơ trở nên gần gũi với vị trí của Pê-nê-lôp. Trong đoạn trích này một Pê-nê-lôp là người vợ với tính cách phi thường biểu thị cho lòng thủy chung, son sắt.

Ở phần đầu khắc họa vẻ đẹp của nàng có sự hòa trộn giữa vẻ đẹp tâm hồn và trí tuệ. Thái độ cẩn trọng trong cách ứng xử  trước lời của nhũ mẫu với sự phấn khích đến tột cùng của bà, như dội gáo nước lạnh, nàng không thể hiện sự đồng lòng một chút nào, không thể hiện sự mừng vui, khát khao mừng rỡ đón người chồng bởi vì trong thâm tâm nàng nghĩ sâu xa rằng vì cuộc đối đầu quá chênh lệch, chỉ có là một vị thần mới có thể đủ sức tiêu diệt kẻ cầu hôn, và ngọn lửa của trong cô đã dần tàn vì thời gian 20 năm thật sự đã quá lâu cho sự chờ đợi, sự hy vọng “ nàng nghĩ rằng còn về phần Uy-lít-xơ thì ở nơi đất khách quê người, chàng cũng đã hết hi vọng trở lại đất A-cai, chính chàng cũng chết rồi”,  nếu mơ ước xa vời về cảnh hội ngộ đến thì hẳn tất cả đã sống trong sự xao xuyến, xúc động biết nhường nào “Già cũng biết, nếu chàng trở về thì mọi người trong nhà, nhất là tôi và con trai chúng tôi sinh ra kia sẽ sung sướng xiết bao!”. Sau bao nhiêu cảnh mắt thấy tai nghe vừa rồi, nàng lảng tránh sự xác thực về Uy-lit-xơ có thực hay không trong của già, không có những xử sự thái quá khi chưa biết chắc chắn đó có phải là chồng của mình hay không, chỉ  lấy làm vui mừng trước cái cảnh được trút bỏ gánh nặng về những kẻ cầu hôn phá quấy, vì dù chỉ là nhờ sức mạnh của lực lượng thần linh ban phước, thấu hiểu cảnh tình của nàngmột vị thần bất bình vì sự láo xược bất kham và những nhuốc nhơ của chúng.” …

Xem thêm:  Soạn văn bài: Các phương châm hội thoại

uy lit xo - Phân tích tác phẩm Uy-Lít-Xơ trở về

Vì chúng chẳng kiêng nể một ai trên cõi đời này, dù là dân đen hay người quyền quý, hễ gặp chúng là bất cứ ai cũng bị chúng khinh miệt.Vì sự bất công điên rồ của chúng, nên chúng phải đền tội đấy thôi”. Đến lúc này, người nhũ mẫu không còn nước thuyết phục lời lẽ suông, mà phải dùng chứng cớ, lời cam kết của trước Pê-nê-lôp vì sự có mặt của người chồng là sự thật : “đó là dấu hiệu về răng nanh trắng của một con lợn lòi húc vào mà ngày xưa để lại. khi già rửa chân cho người, già chợt nhận ra vết sẹo đó”. Nhưng nàng gạt hết bởi vì trong đầu nàng giờ đây là sự tin tưởng tuyệt đối với thần linh “”Già ơi! Dù già sáng suốt đến đâu, già cũng không sao hiểu thấu những ý định huyền bí của thần linh bất tử”. Tất cả không chỉ là những tiếng nói của lí trí, mà sau đó nàng cũng bị dằn vặt bởi tiếng nói của con tim quá lớn khi không được bộc lộ hết cảm xúc ấp ủ, nàng đưa mình vào thế khó xử, buộc phải quyết định,  nàng đã phải xây lại ngăn cho trái tim nàng không được bộc lộ hết khi gặp trực tiếp với Uy-lit-xơ dù lòng nàng đang đầy sửng sốt, như lửa đốt. Phải chăng lí trí ấy giúp nàng tỉnh táo, để tránh mắc phải sai lầm, nhưng cũng gặp phải không ít những hiểu lầm từ phía và đặc biệt là cả người chồng của nàng.

Xem thêm:  Kể lại chuyện cổ tích hoặc một truyện ngắn mà anh chị yêu thích

Về phần Uy-lit-xơ sau khi đánh đuổi được bọn cầu hôn, vẻ đẹp của chàng hiện lên là một sự kiên nhẫn đến lạ dường như đợi chờ trái tim đóng cửa của Pê-nê-lốp, đón nhận chàng, chàng biết sau những chuyện như thế nàng đã phải cảm động mà biết chàng ngay. Nhưng đối diện với bộ quần áo rách mướp, đầy máu me, bẩn thỉu, và thái độ khiêm tốn của người chồng, nàng Pê-nê-lốp lại một lần nữa chỉ nhìn đăm đăm, không nói, không bộc lộ điểm gì. Hẳn suy nghĩ của nàng là người từng trải, đã quá quen với nỗi cô đơn, đã tôi luyện cho nàng khả năng làm chủ cai quản một vương quốc, cũng như làm chủ cuộc nói chuyện với mọi người, bằng tất cả bản lĩnh của người phụ nữ khi chồng vắng nhà. Ngay trước lời giục giã của người con trai Tê-lê-mác, “Mẹ ơi, mẹ thật tàn nhẫn và lòng mẹ độc ác quá chừng ! Sao mẹ lại ngồi xa cha con như thế, sao mẹ không đến bên cha, vồn vã hỏi han cha?. Nàng chỉ đáp với câu trả lời thông minh “Lòng mẹ kinh ngạc,…không nói được…vì cha mẹ có những dấu hiệu riêng chỉ hai người mới biết, còn người ngoài không thể biết”.

 Khi đó Uy-lit-xơ vẫn bộc lộ được phong thái “cao quý và nhẫn nại”chỉ ngồi kiên nhẫn lắng nghe không hề nản lòng trước thái độ dửng dưng, thản nhiên đến lạ của Pê-nê-lop, tiếp đó khi điều mà vợ chàng nói là “sẽ nhận ra nhau”, Uy-lít-xơ cũng cái ý nghĩ giản đơn: “Hiện giờ cha còn bẩn thỉu, áo quần rách rưới nên mẹ con khinh cha, chưa nói: “Đích thị là chàng rồi”. Sau đó chàng bèn nghĩ ra cách, tắm rửa sạch, thay quần áo mới, yên trí cho rằng tuy ngồi lại vào chỗ cũ. Trong chờ đợi, suy nghĩ của chàng lúc này Pê-nê-lốp sẽ nhìn nhận chàng bằng hình thức quen thuộc, nhưng Pê-nê-lốp không có một thái độ đổi thay, chỉ khác là “trông Uy lít xơ đẹp như một vị thần”. Vì suy nghĩ của nàng,  ở cả hai phương diện giọng nói, đặc điểm ngoại hình của người chồng vẫn chưa thể cho nàng niềm tin vững chắc để dành toàn bộ tình cảm dồn nén bao lâu cho người đàn ông đó.

Xem thêm:  Phân tích đoạn thơ Ta về mình có nhớ ta… Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung

Vẻ đep trí tuệ thật sự tỏa sáng trọn vẹn với đỉnh cao là phép thử bí mật của chiếc giường. Sự thận trọng được đẩy lên cao của Pê-nê-Lốp là bí mật về chiếc giường chỉ hai người biết, và người canh giữ biết. Và may mắn thay, sự thận trọng được mở nút bởi sự chân thật, thật thà, chân thành nhất, Uy-lít-Xơ đã quá ngạc nhiên không hề biết đấy chỉ là dụng ý của Pê-nê-lốp, chính là cái mà nàng đã chờ đợi được thấy, qua cách miêu tả tỉ mỉ làm bằng cây ô liu, thiết kế cẩn thận từng chút, và kết luận bằng câu nói chắc chắn khi nhắc đến việc di chuyển chiếc giường “không có thần linh giúp đỡ thì dù là người tài giỏi nhất cũng khó lòng làm được việc này”.  Lúc này nàng mới vỡ òa trong hạnh phúc, gạt bỏ được hoài nghi, nhân ra chồng, hạnh phúc tột cùng, òa vào âu yếm chồng mà khóc mà vui, như” người bắt được vàng”. Nàng lên tiếng thanh minh cho sự âu yếm chậm trễ của mình “luôn lo sợ có người đến đây…chỉ làm điều tai ác”, mở đường cho sự cảm thông toàn diện nơi Uy-lít-Xơ,một cái kết có hậu cho cả hai.

Với cách kể chuyện, nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ sử thi, chọn các chi tiết đặc sắc, tác giả đã khắc họa trí tuệ của hai người và làm bật được lên sự thông minh sắc sảo của Pê-nê-lốp.Hành động của Pê-nê-lốp nói lên được điều giản đơn mà vô cùng đúng đó là  “một gia đình hạnh phúc, tạo nên bởi vẻ đẹp của tình chung thủy, có sự tin cậy, hiểu biết lẫn nhau xuất phát từ cả hai phía”.

Post Comment