Văn mẫu lớp 11

Phân tích bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử

Em hãy phân tích bài thơ “” của

Bài làm

Hàn Mặc Tử được biết đến là một trong những cây bút xuất sắc của dòng thơ ca lãng mạn. Thơ của Hàn Mặc Tử dường như mang nhiều sắc thái khác nhau, có những vẫn thơ thấm đẫm nước mắt, nhưng cũng có những vần thơ vô cùng trong trẻo, tinh khiết. Thi phẩm “Đây thôn Vĩ Dạ” là một trong những thi phẩm đạt đến độ chín và được đánh giá là bài hay nhất của Hàn Mặc Tử về chủ đề tình yêu. Bài thơ được sáng tác khi ông đã mắc bệnh nặng, cũng bởi vì thế mang một vẻ đượm buồn sâu sắc. Thật dễ nhận thấy ở đầu bài thơ là câu hỏi:

“ Sao anh không về chơi thôn Vĩ?

Thôn Vĩ Dạ được biết đến là một mảnh đất nằm bên bờ sông Hương thơ mộng, đã đi vào trong rất nhiều bài thơ, bài văn. Câu thơ mở đầu là một câu hỏi khắc khoải, như một lời trách nhẹ nhàng, nhưng cũng có thể coi là một lời mời về thăm thôn Vĩ để thưởng thức những cảnh sắc tươi đẹp nơi đây. Và quả thật, dường như với những câu thơ tiếp theo là những câu thơ nói về cảnh vật thôn Vĩ:

“ Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền”

Hàng cau được ví như là một điểm đặc trưng của các thôn xóm Việt Nam, bởi nhân dân ta đã có tập tục ăn trầu từ ngàn đời nay. Cây cau dường như cũng đã gắn với rất nhiều câu chuyện về tình yêu đôi lứa mà ông cha ta đã kể từ ngàn đời nay. Không chỉ có thế, hàng cau xanh và thẳng tắp trong thơ Hàn Mặc Tử còn có thêm cả ánh nắng mới lên vào buổi sớm mai, hay đó còn chính là biểu tượng của sức sống của niềm vui, của và tình yêu.

Xem thêm:  Cùng nhau viết một đoạn văn ngắn nói về một người do có ý chí, nghị lực nên đã vượt qua nhiều thử thách, đạt được thành công.

day thon vi da - Phân tích bài thơ “Đây thôn Vĩ Dạ” của Hàn Mặc Tử

Nhìn xa xa hơn nữa, đó còn là cả một khu vườn tươi tốt, xanh um. Vườn cây như đã được chăm sóc kĩ lưỡng nên tươi tốt, xanh um. Tác giả Hàn Mặc Tử dùng chữ “mướt” thật “đắt” như vừa để chỉ sự óng ả, tươi tốt của lá, vừa để chỉ màu xanh ngọc đẹp đẽ của lá. Ở đó dường như đã ánh lên một sự khỏe mạnh, chứa chan đầy sức sống của cảnh vật cũng như con người nơi đây.

Có thể nói rằng dường như giữa khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp của đất Huế, đầy sức sống, đã có bóng dáng con người xuất hiện, khiến cho cảnh càng trở nên sinh động hơn. Dường nhưu hình ảnh cây trúc cũng được coi là biểu trưng cho người quân tử, lại che ngang khuôn mặt chữ điền của ai đó, có thể là người khách đến thăm thôn Vĩ chăng? Thật đúng là hai hình ảnh vửa như thật đẹp lại rất đỗi hài hòa, làm cho khung cảnh thêm vài phần thi vị.

Ta lại đến những câu thơ tiếp theo trong bài thơ này, cảnh vật càng ngày càng mở rộng ra, thấy gió, thấy mây, thấy dòng nước sông Hương lững lờ:

“Gió theo lối gió mây đường mây
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay”

Hai câu thơ trên thật tài tình và tinh tế khi thiên nhiên, nhưng cũng chứa đựng trong đó nỗi buồn của con người, khiến cho cảnh vật cũng trở nên hiu hắt. Thường thì người ta thấy rằng gió thổi mây bay, mây với gió luôn luôn đi cingf hướng thuậ chiều với nhau, nhưng ở đây gió với gió, mây với mây lại tách riêng ra, mỗi  vật một hướng. Dòng nước trong câu thơ dường như cũng buồn hiu hắt với những bông hoa bắp nhẹ nhàng lay động ở hai bên bờ. Đây chính là khung cảnh tả thực ở thôn Vĩ, cảnh vật lúc này dường như đều thơ mộng, nhẹ nhàng chuyển động, nhưng nhà thơ cũng lồng vào trong đó tâm trạng của mình, một nỗi buồn man mác vì nuối tiếc, không thể về gặp người trong mộng.

Xem thêm:  Anh (chị) nghĩ gì về câu ngạn ngữ của châu Phi: ‘Hãy hướng về phía mặt trời, bóng tối sẽ ngả về phía sau bạn”?

Hàn Mặc Tử được xem là một thi sĩ, một người rất yêu trăng, rất nhiều bài thơ của ông xuất hiện hình ảnh trăng. Và ta có thể nhận thấy trong bài thơ này cũng vậy. Hình ảnh vầng trăng hiện lên thật tự nhiên và cũng rất đỗi độc đáo:

“Thuyền ai đậu bến sông trăng đó
Có chờ trăng về kịp tối nay?”

Vầng trăng được xem là biểu tượng của cái đẹp, của thanh bình, của . Thế nhưng, nhà thơ Hàn Mặc Tử lại dường như hỏi một cách day dứt, liệu ai đó có kịp chở trăng về? Là hỏi ai, hay đây chính là câu hỏi chính mình. Câu hỏi như đã bày tỏ một nỗi niềm hoang mang, mặc cảm của nhà thơ, về sự lỡ dở, muộn màng, vô phận với tình yêu.

Dòng thời gian trong bài thơ trôi chayy mải miết và thật nhanh. Vừa mới với khu vườn mướt xanh như ngọc, thoắt cái lại đến tối bên bến trăng, bến mơ.

“Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra”

Có thể nói chính vì sự nhớ mong da diết, nên vị khách đường xa đi cả vào trong giấc mơ của Hàn Mặc Tử. Ta có thể nhận thấy rằng các hình ảnh trong mơ vừa gần lại vừa xa, vừa thân thiết nhưng lại xa không cách nào với tới. Màu áo trắng tinh khôi được xem là màu đặc trưng của áo dài – đồng phục quen thuộc của nữ sinh Huế. Mối tình chưa lời ước hẹn của nhà thơ cay đắng Hàn Mực Tử với người con gái trong trắng, tinh khôi vẫn đau đáu trong tim ông chẳng bao giờ phai nhạt.

Xem thêm:  Cảm nhận về tác phẩm Vi Hành của Nguyễn Ái Quốc

“Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?”

Có thể nói giữa mênh mông khói sương mờ ảo, hay cũng chính là giữa dòng đời nhiều hư ảo, liệu trong tâm trí đối phương còn nhớ đến hình bóng của mình hay không? Câu hỏi cuối bài thơ như hỏi “ai”, nhưng cũng là tự vấn chính mình. Chỉ có lòng dạ này ghi tạc mãi không nguôi, chứ ngắn ngủi, khiến ông phải nuối tiếc quá nhiều về mối tình còn dang dở. Đau đớn thay!

Thật dễ nhận thấy tình yêu trong thơ Hàn Mặc Tử, đẹp, nhưng buồn quá! “Đây thôn Vĩ Dạ” là một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp về cảnh thôn Vĩ bên bờ sông Hương thơ mộng. Trong khi nhà thơ Hàn Mặc Tử lúc này lại mắc căn bệnh hiểm nghèo, nhưng không vì thế mà trong bài thơ thấm đượm một nỗi tuyệt vọng sâu sắc. Ta chỉ thấy đâu đó trong bài thơ là sự nuối tiếc đối với sự sống ngắn ngủi, với cuộc đời dang dở mà thôi. Ta như càng thấy khâm phục hơn người nghệ sĩ này, một nhân cách cao đẹp, dù trong khó khăn nhưng vẫn dùng những câu chữ chau chuốt nhất, những tình cảm đẹp nhất để gửi đến người thương yêu hàng đem mong ngóng của mình.

Post Comment