Văn mẫu lớp 5

Kể lại một kỉ niệm sâu sắc khó quên về tình bạn

Kể lại một sâu sắc khó quên về

Hướng dẫn

Em còn nhớ như in ngày khai trường đầu năm, em và Hùng được cô giáo xếp ngồi chung một bàn. Hùng ở lớp khác mới chuyển đến. Tuy không học chung lớp từ trước nhưng em và Hùng nhanh chóng gần gũi nhau và thân nhau. Giờ giải lao hôm ấy, Hùng đã với em về bản thân, chỗ ở. Em cũng vậy. Thế rồi Hùng hỏi em:

ngày mai của bạn là những gì?

Em trả lời:

– Mình muốn trở thành một kĩ sư công nghệ thông tin. Hùng nắm tay em cười tươi rồi nói tiếp:

– Thế là cùng ước mơ với mình rồi đấy! Chúng mình cùng quyết tâm từ ngay bây giờ bạn nhé!

Cả hai chúng em đều toát lên một niềm vui khó tả. Em và Hùng nắm tay nhau dưới góc . Những ánh mắt nhìn nhau như muốn nói: Phải có nghị lực vươn lên trong học tập và một ước mơ về ngày mai tươi sáng. Kể từ hôm đó, em và Hùng thân nhau hơn và cùng miệt mài trong học tập.

Rồi một ngày chủ nhật, Hùng tìm đến nhà em. Cả hai trò chuyện không biết chán. Mẹ em nói với Hùng:

– Chúng cháu chăm ngoan và thân thiết như anh em nên bác rất mừng. Bác muốn hai cháu mãi mãi là đôi bạn tốt.

Lời động viên của mẹ như tiếp thêm sức mạnh cho đôi bạn nhỏ chúng em. Hai chúng em cùng nhau ôn bài, chuẩn bị bài vở cho buổi học hôm sau. Ước mơ cháy bỏng đã thôi thúc em và Hùng mở tung và làm hỏng chiếc máy tính bỏ túi mà bố đã mua tặng em nhân ngày sinh nhật. Vì muốn biết những điều kì diệu bên trong nên em và Hùng đã quên rằng đây là món quà có ý nghĩa, không nên làm hỏng. Hùng vội vàng mang chiếc máy tính đi sửa. Em can ngăn vì chính mình đã làm hỏng. Hùng bảo:

– Để tớ mang ra tiệm sửa lại. Đây là món quà vô cùng ý nghĩa cậu phải gìn giữ cẩn thận. Chúng mình phải rút kinh nghiệm về việc làm vừa rồi.

Thế là, Hùng đã mang đi sửa giúp tôi chiếc máy tính bỏ túi và nó đã trở lại như ban đầu.

Xem thêm:  Lập dàn ý bài văn tả em bé đang tuổi tập đi tập nói

Cầm chiếc máy tính trên tay, em thầm cảm ơn bố và cảm ơn người bạn mới tốt bụng. Đây là một kỉ niệm khó quên về tình bạn của em và Hùng.

BÀI LÀM 2

Hồi còn học lớp Hai, tôi và Thảo Vy là đôi bạn rất thân. Một hôm, tôi và Vy rủ nhau ra dạo mát. Nơi đó, chúng tôi đã có một kĩ niệm khó quên.

Khi ông mặt trời thức dậy, ánh nắng chan hoà rải trên khắp cành cây, kẽ lá. Tôi và Thảo Vy đã có mặt ở công viên. Chúng tôi đi dạo , hít thở không khí trong lành. Bỗng tôi nhìn thấy một khóm hải đường đang nở hoa. Màu đỏ rực của hoa chen lẫn màu lá xanh mơn mởn của lá. Cánh hoa mềm mại như nhung, nhuỵ hoa túm ở giữa trông thật quí phái. Tôi dừng lại reo lên:

– ồ! Hoa đẹp quá!

Thảo Vy cũng dừng lại ngắm hoa nhưng lại lắc đầu nói:

– Hoa hải đường này làm sao đẹp bằng hoa hồng.

Thảo Vy đưa tay nâng niu một đoá hồng đã khoe sắc ở cạnh đấy. Tôi tỏ vẻ không đồng ý với ý kiến của Vy. Tôi đưa ra lí lẽ:

– Hoa hồng đẹp nhưng không sang trọng bằng hoa hải đường. Nhờ có những khóm hải đường mà công viên mới thêm rực rỡ, đáng yêu”.

Vy hỏi lại tôi:

– Thế bạn không nghe người ta nói: “Hoa hồng là chúa của các loài hoa” hay sao?

Cuộc tranh cãi không phân thắng bại, ai cũng đưa ra lí lẽ để bảo vệ ý kiến của mình. Ai cũng cho mình nói đúng. Bỗng bác bảo vệ đi ngang qua nghe được chuyện, bác dừng lại bảo:

– Này, hai cháu đừng tranh cãi nữa. Hoa nào trồng ở đây cũng đẹp, cũng xinh. Mỗi loài hoa có một vẻ đẹp riêng. Cái chính là chúng ta phải biết chăm sóc, bảo vệ chúng.
Tôi và Thảo Vy đã hiểu ra. Chúng tôi cảm ơn bác bảo vệ rồi nắm tay nhau chạy đến bãi cỏ ven hồ. Bầu trời trong sáng cùng làn gió mùa xuân mát mẻ làm chúng tôi cảm thấy thân thiện nhau hơn từ dạo ấy.

Bây giờ chúng tôi đã lớn. Mái trường THCS đang chờ đón chúng tôi. Có lẽ tôi sẽ có nhiều bạn mói. Dù có nhiều cuộc vui hơn nữa nhưng những kỉ niệm đẹp đẽ luôn mãi trong tôi.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm:  Tả dòng sông quê hương em – Sông Trà Khúc Quãng Ngãi

Post Comment