Văn mẫu lớp 6

Kể lại một kỉ niệm khó quên của em với chị gái mình

Kể lại một khó quên của em với mình

Hướng dẫn

Ai cũng có thể , thậm chí rất nhiều lần. Nhưng không phải lần nào cũng để lại như dâu ấn của một kỷ niệm buồn trong đời. Tôi nói vậy chẳng hiểu có đúng với các bạn không chứ đối với tôi đấy là một sự thật. Chắc các bạn đều biết, bọn con gái chúng tôi đều sợ bị đòn, nhất là khi bố đánh. Đau một phần, còn phần nữa là vì xấu hổ với bạn bè. Thế mà, chỉ vì tôi, ví tính tham ăn của tôi mà chị tôi đã bị đòn oan giữa ban ngày, trước mặt bạn bè đây. Đây là một kỷ niệm buồn. Rồi sau này lớn lên, chắc tôi cũng chẳng bao giờ quên chuyện này.

Hôm đó, mẹ tôi đi vắng ở nhà chỉ có ba bố con. Sau bữa cơm trưa, bố tôi ra sông giặt giũ. Chị Phương chuẩn bị đi học, còn tôi lấy chổi quét nhà. Quét đến chân tủ, thấy gói thuốc bắc của mẹ để đó, tôi bỗng nảy ra một ý và gọi giật giọng:

– Chị Phương ơi, trong gói thuốc kia có quế đấy. Hôm trước mẹ giở ra em đã nhìn thấy mà. Chị em mình lấy ra ăn đi! Bố không biết đâu!

– Chị không lấy được, chị phải chuẩn bị đi học đây!

Nhưng tôi vốn là đứa đã thèm cái gì thì phải ăn bằng được, nên cứ một mực nài ép chị Phương. Tôi xăm xăm cầm gói thuốc ra dúi vào tay chị:

– Chị lấy cho em một miếng vậy!

Không còn cách nào khác, chị Phương mở gói thuốc bắc, lấy ra một miếng quế và bẻ làm hai. Chị đưa tôi một nửa và chị cầm một nửa.

Thấy vậy tôi không chịu. Trong nhà, tôi là út nên mỗi lần tôi gây “áp lực” với ai, người đó đều phải nhịn. Chị Phương thì không bao giờ bắt tôi được điều gì rồi. Ngay cả bốmẹ tôi, khi tôi muốn làm gì thì lắm lúc cũng phải chịu. Vì thế, thấy chị Phương đưa cho mình có nửa miếng quế, tôi nói:

– Sao phần của em ít thế?

– Em xem, miếng ấy to gấp hai miếng của chị còn gì? Ăn nhiều sâu răng đấy!

Nói rồi chị bẻ thêm cho tôi một mẩu nữa, nhưng tôi vẫn thấy phần của mình chưa đủ. Tôi không chịu, miệng phụng phịu định khóc. Thấy vậy, chị dúi tất cả phần quế của chị vào tay tôi rồi bực tức nói:

Xem thêm:  Tưởng tượng 10 năm sau thăm lại trường cũ và kể ngôi trường trong tương lai

– Thôi này, mày ăn cả đi, tao chẳng thèm! Từ nay trở đi tao không thèm chơi với đứa ăn tham nữa. Chạy ra ngoài kia mà ăn để tao chuẩn bị đi học!

Nghe chị nói thế, tôi òa khóc. Tôi nói:

– Em đi mách bốlà chị lấy trộm quế đây! Nào… nào…

Thế là tôi chạy đi mách bố thật. Nghe tôi mách vậy, bốtôi rất tức giận. Vừa bưng chậu quần áo về tới sân, bố tôi đã quát ầm lên:

– Cái Phương đâu rồi, hư thật đấy! Sao dám giở gói thuốc của mẹ ra để lấy quế ăn hả?

Tôi tưởng bố chỉ mắng thế rồi thôi. Nào ngờ, bố rút ngay cái roi ở góc cửa, mặt đầy tức giận:

– Nằm ngay xuống giường kia! Nằm xuống!

Nghe tiêng bố quát, đứng ngoài tự nhiên tôi cũng thấy sợ run người. Bố đánh chị Phương thật rồi. Tôi vội mếu máo:

– Chị Phương Ơi trốn đi, trốn đi không bố đánh chết đấy!

Nhưng chị Phương không chạy. Chị từ từ nằm xuống giường. Tiếng roi vút đen đét vào người chị. Cứ mỗi lần tiếng roi vung lên rồi quất xuống khiến tôi giật thót cả người. Chắc chị đau lắm!

Đúng lúc đó, các bạn cùng lớp đến gọi chị Phương đi học. Thấy chị đang nằm úp đít trên giường bị đòn, cả đám sợ xanh mặt, đứng như trời trồng. Đứa nào, đứa nấy nhìn nhau im thin thít không dám ho he nửa lời.

Sau đó đám bạn cứ lảng dần, tảng lờ như không biết. Phần vì đám bạn chị chẳng biết làm gì khi thấy cảnh tượng trên, phần vì tránh cho chị Phương khỏi xấu hổ.

Một lát sau, tôi nghe trong nhà có tiếng chị Phương mếu máo:

– Con bố, lần sau con không dám ăn trộm quế nữa ạ!

Cuối cùng bốtôi cũng tha cho chị Phương. Chị cầm vội lấy chiếc cặp rồi bước ra sân. Chị vừa đi vừa thút thít khóc. Chị đưa tay lên lau nước mắt. Tôi hối hận quá. Chỉ vì tính tham ăn và nhõng nhẽo của mình mà chị bị đòn oan. Lỗi do mình mà để chị phải đứng ra chịu cả. Tôi vội chạy theo chị:

– Chị Phương ơi! Chị Phương! Em biết lỗi của mình rồi!

Chị Phương im lặng bước đi và không nói gì.

Nguồn: Vietvanhoctro.com

Xem thêm:  Soạn bài Hai cây phong

Post Comment