Cảm nghĩ về ông của em

Cảm nghĩ về ông của em
3.8 (76%) 5 đánh giá

Đề bài: Cảm nghĩ về ông của em.

Bài làm

Thời thơ ấu phải xa bố mẹ, ở trên quê với ông bà nội, có lẽ ông nội là người tốt với tôi nhất.

Loading...

Ông – cũng giống như hình ảnh của bao người ông khác, luôn hiền từ bao dung, luôn chiều con cháu, luôn thương yêu con cháu hết mực. Sự hiền từ toát lên từ khuôn mặt. Đôi mắt sáng như sao, vô cùng tinh tường. Cái trán của ông cao và nhiều nếp nhăn. Tuy đã có tuổi nhưng ông vẫn vô cùng nhanh nhẹn, chưa hề phải chống gậy. Dáng người dong dỏng cao, mái tóc và chòm râu dài lấm tấm bạc. Trông ông vẫn vô cùng sung sức. Làn da nhăn nheo nhiều dấu đồi mồi, như một minh chứng rõ ràng cho một cuộc đời gian nan vất vả. Đôi bàn tay gầy gò, đầy vết chai sạn. Đôi bàn tay ấy đã từng xoa đầu tôi, vỗ về tôi trong những đêm nhớ cha mẹ. Đôi bàn tay từng làm diều cho tôi chơi, từng bế bồng tôi suốt những ngày còn thơ bé.

Tôi còn nhớ, ngày bé tôi rất biếng ăn, chỉ thích ăn trứng gà. Ở nhà nuôi gà, có được quả trứng nào ông đều cất dành tôi hết. Cơm rau đạm bạc, nhưng từng vô cùng ngon lành như thế. Có gì ngon ông đều để phần tôi hết. Cái bánh bông lan, chiếc kẹo nhỏ, gói bim bim,… có những món quà vặt đã cùng tôi lớn lên như thế.

Những buổi chiều đi chơi về đói bụng, đều được ông luộc khoai hay ngô cho ăn, niềm vui tuổi thơ, đôi khi chỉ đơn thuần như vậy.

Ông chở tôi đi chơi, chở tôi đi học trên chiếc xe đạp cọc cạch. Những lúc ấy tôi sẽ kể ông nghe về một ngày ở lớp mầm non, lớp mầm  non có gì vui, có bị phạt gì không, có bạn mới hay không. Nếu cuối tuần có phiếu bé ngoan sẽ đem khoe ông luôn. Ngày ấy tôi có một thú vui nho nhỏ là ngồi cạnh nhìn ông tỉ mẩn dán từng phiếu bé ngoan lên tờ lịch treo tường cũ. Ông luôn dành thời gian chăm bẵm tôi, tốt với tôi.

Cho đến bây giờ, khi đã ở với bố mẹ, những kỉ niệm ngày ấy, dù gian khổ, khó khăn nhưng vẫn luôn hằn sâu trong kí ức tôi không thể phai mờ.

Ông thường hay kể tôi nghe về những câu chuyện xưa cũ. Một thời trẻ từng sôi nổi và nhiệt tình, vượt qua cái gian khổ, sẵn sàng chiến đấu, hy sinh vì đất nước. Những câu chuyện đời lính giản đơn, có buồn có vui, có chua xót tận cùng, làm tôi càng thêm hiểu và thêm yêu ông hơn. Người ông của tôi, từng hết mình vì mục tiêu lý tưởng, vì đất nước như thế. Nhưng có lẽ số ông vất vả lận đận, giải phóng rồi, ông vẫn vô cùng vất vả khó khăn. Nuôi được năm đứa con trai khôn lớn trưởng thành, đó chưa bao giờ là điều dễ dàng cả. Trải đủ mọi nghề, gắn bó với ruộng đồng, ngậm đắng nuốt cay. Có đôi khi, giấu con, ông phải nuốt nước mắt ngược vào trong.

Cảm nghĩ về ông của em

 Cảm nghĩ về ông

Có lẽ trong cuộc đời của ông chẳng có lấy một ngày vui vẻ. Xưa, vất vả lam lũ vì con. Giờ đây, các con đi xa, cả một năm cũng chẳng nhìn mặt được đôi ba lần. Nhà cửa lúc nào cũng vắng, có mỗi ông với bà. Tết đến, ít khi gia đình được đông đủ. Năm thì gia đình tôi không về, năm thì các chú bận việc ở lại. Ông cũng mong, cũng nhớ, ông vẫn bận bịu với công việc đồng áng. Bố tôi bảo: Ông già rồi, thiết nghĩ ở nhà cho khỏe, làm gì nhiều việc đồng áng mà mệt. Ông ậm ừ cho qua. Nhưng chẳng bao giờ ông ỷ lại vào các con. Mùa hè năm ngoái, tôi được về quê chơi. Ông có hỏi tôi muốn ra đồng với ông không? Rồi tôi gật. Ông vác cuốc ra đồng, cháu ngồi trên bờ ruộng xem. Ông cuốc, bóng nắng đổ trên đôi vai, cái bóng nghiêng nghiêng. Cái bóng từng che chở các con trưởng thành, cái bóng của một đời cực nhọc, cái bóng của tuổi xế chiều lại trở nên mỏng manh, liêu xiêu đến lạ.

Một chốc, ông ngồi lên bờ ruộng với tôi, ông uống ngụm chè. Giọt mồ hôi lấm tấm trên mặt, ướt đầm vai áo. Những giọt mồ hôi ấy, xưa mặn nồng biết bao, mà giờ sao nghe chát cả bờ môi. Bất chợt tôi bật khóc, mắt ông cũng đỏ hoe. Tôi cũng không biết tôi khóc bởi vì sao nữa. Giọt nước mắt rơi bởi lâu ngày không được gặp ông, bởi thương ông còn vất vả. Hay bởi tôi đang lo sợ một ngày nào đó ông sẽ già, sẽ yếu, và tôi sẽ không còn gặp lại ông nữa?

Chỉ cầu trời ban ông tôi sức khỏe dồi dào, để có thể nhìn thấy một ngày tôi trưởng thành, thành đạt, quay trở về thăm ông. Tôi không thể tưởng tượng được bản thân sẽ cảm thấy ra sao nếu một ngày nào đó về thăm quê, không còn bóng dáng ông đứng đợi ngoài đầu ngõ nữa. Cái cảm giác ấy vô cùng, vô cùng đáng sợ.

Ông ơi, đứa cháu gái ông đang ngày càng trưởng thành, còn ông mỗi ngày một thêm tuổi. Ông có buồn không khi thấy đứa cháu gái này đôi khi quá vô tâm, không quan tâm đến ông? Nhưng mà ông ơi, có một điều cháu chưa từng nói với ông: Cháu vô cùng yêu thương ông, người ông hiền từ của cháu.

Ánh Nguyên

Loading...

Thống kê tìm kiếm

  • cảm nghĩ về ông
  • cam nghi ve ong cua em
  • cam nghi ve ong ngoai