Văn mẫu lớp 9

Cảm nghĩ về nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa pa

về nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa pa – Bài 1

Nhà văn Nguyễn Thành Long( 1925-1991), quê ở huyện Duy Xuyên tỉnh Quảng Nam. Ông có rất nhiều tác phẩm hay ở các thể loại truyện, bút ký, thơ và cả phê bình văn học. Tiêu biểu trong đó phải kể đến truyện ngắn “ Lặng lẽ Sa Pa”, được ra đời trong chuyến đi công tác Lào Cai của ông. Câu truyện làm nổi bật lên vẻ đẹp bình dị của những với những tình cảm chân thành, nồng hậu trong một đầy tin yêu. Và nhân vật anh thanh niên làm công tác khí tượng kiêm vật lý địa cầu đã để lại cho người đọc rất nhiều cảm xúc.

Hình ảnh anh thanh niên trong câu truyện được khắc họa đậm nét, rõ rệt trong từng trang viết. Anh là một người yêu nghề, yêu công việc mình đang làm. Anh làm với một tấm lòng nhiệt huyết đam mê, không quản ngại khó khăn để hoàn thành công việc được giao. Anh sống bình lặng và giản dị “ một mình trên đỉnh Yên Sơn cao 2600m, bốn bể chỉ có cây cỏ và mây mù lạnh lẽo.” Cuộc sống của anh hiện lên có một chút gì đó vô cùng tẻ nhạt và buồn chán. Anh là một thanh niên, người đang còn trẻ, ở độ tuổi sung sức, cần một cuộc sống tươi vui, mới mẻ, nhưng anh lại sẵn sàng cống hiển tuổi xuân của mình vì công việc. Cuộc sống của anh buồn tẻ đến mức, bác lái xe còn gọi anh là “ người cô độc nhất thế gian”. Cô độc như vậy nhưng anh luôn có một tình yêu với nghề sâu sắc và làm việc với một sự nhiệt huyết vô cùng. Đức tình này của anh thật đáng quý.

Anh yêu nghề đến mức tâm sự với mọi người rằng “ công việc của cháu gian khổ thế đấy, chứ cất nó đi, cháu buồn chết mất”. Có lẽ đối với anh, công việc chính là tình yêu, là lẽ sống. Niềm vui của anh là ở những trang sách, ở công việc anh đang làm. Anh chính là tấm gương đáng để những người trẻ cần noi theo, đó là phải luôn yêu công việc mình đang làm, và làm việc với một tâm thế tràn đầy nhiệt huyết, không ngại khó khăn.

Xem thêm:  Bình luận về cái hay của tình huống trong truyện Người con gái Nam Xương

Chắc hẳn khi đọc đến một người thanh niên như vậy, chúng ta đang hình dung ra một người sống chỉ biết công việc, ngại giao tiếp với mọi người. Nhưng không, anh lại rất “ thèm người”. Anh rất hiếu khách, nhiệt tình mỗi khi có người đến chơi. Anh vui vẻ tiếp đón, kể cho họ nghe về cuộc sống, về con người và nét đẹp của vùng đất Sa Pa, nơi mà anh đang sống và làm việc. Chính những điều này làm cho hai nhân vật là ông họa sỹ và cô kỹ sư trẻ thêm phần yêu quý anh, dành cho anh tình cảm đặc biệt.

Anh còn tặng hoa cho cô kỹ sư và gói trà cho ông họa sỹ già. Hành động quan tâm, chia sẻ với người khác của anh, khiến cho người đọc một lần nữa cảm thấy ngưỡng mộ và khâm phục.

Và dù là con người đáng quý như vậy, nhưng anh lại rất khiêm tốn. Anh đang làm một công việc có những đóng góp quan trọng cho đất nước, nhưng anh lại cảm thấy điều đó là bình thường. Anh thấy mình thật nhỏ bé so với những người khác. Vì vậy, khi ông họa sỹ già muốn phác thảo chân dung anh vào cuốn sổ tay, anh ngượng ngùng và khiêm tốn nói rằng: “ không không, bác đừng mất công vẽ cháu, để cháu cho bác những người đáng vẽ hơn.”

Anh thanh niên yêu công việc, nhiệt huyết với công việc, ngày đêm thầm lặng cống hiến cho đất nước nhưng lại khiêm tốn như vậy đấy. Đức tính này của anh thật đáng quý, đây là một đức tình cần có ở thế hệ trẻ, nhưng không phải ai cũng như vậy.

Bằng giọng văn nhẹ nhàng trữ tình, những trang viết mộc mạc chân thực, Nguyễn Thành Long đã khiến cho người đọc cảm thấy thổn thức, nhớ nhung sau từng trang viết. Và qua nhân vật anh thanh niên ấy, có lẽ tác giả muốn gửi gắm đến người đọc về một cuộc sống tươi đẹp, nơi có những con người vẫn đang thầm lặng hy sinh, cần mẫn làm việc để chúng ta có một cuộc sống tốt đẹp hơn.

Xem thêm:  Lập dàn ý Phân tích nhân vật Phương Định lớp 9 ngắn gọn

Cảm nghĩ về nhân vật anh thanh niên trong truyện ngắn Lặng lẽ Sa pa – Bài 2

Truyện ngắn “Lặng lẽ Sapa” của Nguyễn Thành Long là một tác phẩm đặc sắc, nhẹ nhàng, để lại trong lòng đọc giả nhiều rung động đẹp đẽ bởi hình ảnh “anh thanh niên”.

Anh thanh niên, với vóc người nhỏ nhắn, mang biệt hiệu “người cô độc nhất thế gian” vì anh phải làm công tác khí tượng thủy văn kiêm vật lý địa cầu một mình trên đỉnh núi Yên Sơn cao hai nghìn sáu trăm mét, quanh năm mây mù lạnh lẽo. Ngày này, anh chỉ cô độc, làm bạn vơi công việc “đo gió, đo mưa, đo nắng…” rồi mỗi ngày báo cáo về “nhà” bốn lần một cách chính xác. Những khắc nghiệt, băng giá của núi rừng Sapa, dù “mưa tuyết” hay “gió chực ào ào xô tới” chẳng thể nào khiến anh chùn bước. Tuy đấy là một công việc nhàm chán, buồn tẻ nhưng anh vẫn yêu, vẫn trân trọng cái nghề của mình. Anh đã dũng cảm vượt qua ngay chính nỗi cô độc và hiểm nguy luôn đối diện. Qua đó, chúng ta thấy toát lên một lý tưởng sống cao đẹp nơi anh. Vâng, giá trị đích thực ở con người anh là lẽ sống. Lý tưởng sống của anh cũng chính là lý tưởng sống của thế hệ thanh niên thời bấy giờ, luôn tìm được niềm vui giữa muôn khó khăn gian khổ. Điều lắng đọng nhất trong cả tác phẩm có lẽ là lời tâm sự của anh với bác họa sĩ: “Mình với công việc là đôi…”, “Công việc… gian khổ thế đấy… chứ cất nó đi… buồn đến chết mất…”, “Mình sinh ra là gì, mình đẻ ở đâu, mình vì ai mà làm việc?” Đấy là những dòng tâm sự chân thành xuất phát từ tận đáy lòng. Và đấy cũng là những lạc quan giúp anh vững vàng giữa khó khăn và thử thách lớn nhất là sự cô độc. Âm vang của cuộc sống Sapa lặng lẽ và khúc nhạc cuộc sống nhẹ vang đến người đọc từ chính tâm hồn anh, từ nụ cười của anh trong khó khăn, thử thách. Tuy sống một mình nhưng trong anh vẫn tràn đầy nghị lực, anh vẫn trồng hoa, đọc sách và tổ chức cuộc sống thật ngăn nắp với “căn nhà ba gian sạch sẽ”. Anh rất cởi mở, chân thành với mọi người, khát khao được gặp gỡ, trò chuyện. Anh luôn chu đáo, ân cần, quan tâm đến tất cả: “Củ tam thất … gửi bác gái … vừa ốm dậy …” Điều làm chúng ta xúc động mạnh trước anh là vẻ đẹp tâm hồn ngời sáng ẩn sau những nét ngoài tầm thường. Bác họa sĩ, với những chín chắn, kỹ càng của tuổi về hưu, cũng phải khâm phục anh và chẳng thể nào thể hiện được trên bức chân dung vẻ đẹp ngời sáng của tâm hồn anh. Nhưng anh vẫn khiêm tốn, luôn cảm thấy những đóng góp của mình nhỏ bé so với người khác, như “ông kĩ sư vườn rau Sapa” hay “nhà nghiên cứu sét”. Anh thanh niên xuất hiện bất ngờ, chỉ kịp để chúng ta ấn tượng mạnh trước tâm hồn tuyệt đẹp của anh và được nhiệt huyết của sức trẻ thanh niên thời ấy, những con người không nhận bất cứ đãi ngộ nào của Tổ Quốc, chung tay xây dựng đất nước thêm giàu mạnh, tươi đẹp.

Xem thêm:  Dàn ý bình luận bài thơ Tự khuyên mình của Hồ Chí Minh

Mọi suy nghĩ của anh về công việc hay đời thường đều thấm đẫm tình yêu quê hương, đất nước, con người. Anh là hình tượng tiêu biểu của lớp thanh niên xông pha vì Tổ Quốc. Tâm hồn và lý tưởng sống cao đẹp nơi anh khiến chúng ta khâm phục trước một con người cô độc mà không cô độc, giữa Sapa lặng lẽ mà không lặng lẽ.

Post Comment