Cảm nghĩ về mái trường THPT em đang theo học

Cảm nghĩ về mái trường THPT em đang theo học
4.9 (98.64%) 501 đánh giá

Cảm nghĩ về mái trường THPT em đang học – Bài làm 1

Vậy là quãng đời, học sinh của Tôi dần trôi qua, gần 3 năm học tập dưới mái trường THPT Nguyễn Huệ với biết bao kỉ niệm, vui có, buồn có, nhưng đọng lại trong trái tim tôi vẫn là những cảm xúc ấm áp của những năm tháng cùng sống, cùng học tập và trưởng thành dưới mái trường thân yêu này. Khoảng thời gian ấy tuy không dài so vơí 1 đời người, nhưng cũng đủ để in dấu vào lòng người những bài học của cuộc sống, sâu sắc và đáng quý .

Loading...

Cổng trường mở ra và khép lại, đón và đưa lớp lớp thế hệ học sinh nhập học rồi ra trường, mang theo những thành quả của ước mơ mà 3 năm về trước họ đã ấp ủ cho vào hành trang để họ lớn lên trên mái trường THPT. Và tôi – mội học sinh  lớp 12A2 cũng không nằm ngoài qui luật ấy. Sắp phải rời xa mái trường mà tôi đã gắn bó để nhường chỗ cho những thế hệ mới với những con người mới. Trong tôi lắng đọng những suy nghĩ,  suy tư, của một thanh niên trẻ, một học sinh sắp rời ghế nhà trường để bước vào trường ĐH hay những thử thách mới đầy cam go nhưng cung không kém phần thú vị của cuộc đời. trong cái se lạnh của thời tiết đầu mùa, những kỉ niệm dưới mái trường THPT sống lại trong tôi như muốn, nhắc nhở tôi về một mái trường thân yêu, gần gũi, ấm áp đã giúp tôi nuôi lớn ước mơ của mình.

Ước mơ để trở thành học sinh cấp 3 xuất hiện hơn 4 năm về trước – từ ngày tôi còn là một học sinh cấp 2. Con đường dẫn tôi đến với ngôi trường này cũng nhiều khó khăn, nhưng bằng chinh những nỗ lực của mình, cổng trường THPT Nguyễn Huệ đã rộng mở đón chào tôi lần đầu tiên bỡ ngỡ bước vào .

Nhớ xiết bao buổi đầu tiên ấy. Bước chân vào cổng trường THPH mà lòng tôi đan xen biết bao cảm xúc, vừa hân hoan trong niềm vui của một học sinh cấp 3 trước một chân trời mới của tri thức, vừa lo lắng, sợ sệt không biết học ở đây như thế nào. Nhưng rồi, tất cả cảm xúc ấy cũng trôi xa nhường chỗ cho những tiếng cười, khi mà tôi được trực tiếp gặp mặt và giao lưu với các học sinh xã khác. Buổi gặp mặt với những tiết mục văn nghệ đầy sôi nổi và quan trọng nhất là những thông tin giới thiệu của các anh chị khóa trước về mái trường và thầy cô ở nơi đây.

Hình ảnh thầy giáo Hiệu trưởng giới thiệu về môi trường và chào đón những thế hệ đầu tiên hiện rõ trong kí ức của tôi. Thầy nói về những thách thức về ô nhiễm môi trường mà chúng ta sẽ phải chịu đựng trong quá trình phát triển kinh tế, về tình trạng thực tế của môi trường xung quanh chúng ta và trách nhiệm của 1 người công dân, 1 học sinh. Ngoài ra, thầy giáo còn giới thiệu về cách học và tầm quan trọng của thời học sinh, cấp 3 này… Tất cả đã mang cho tôi một cái nhìn tổng quát về tầm quan trọng của cấp 3.

Học kỳ đầu tiên đối với tôi thật nặng nề, có lẽ, vì tôi chưa quen với những phương pháp dạy và học mới ở bậc cấp 3, và cũng bởi vì tôi phải tiếp xúc với những kiến thức hoàn toàn mới trong khi tôi chưa chuẩn bị được nền tảng. Kỳ đầu tiên với kết quả không như tôi mong đợi đã làm cho tôi lo lắng. Tôi tự đổ lỗi cho nhà trường vì chương trình và nội dung không cuốn hút mà quên mất rằng chính mình đã không thực sự cố gắng và chú tâm vào học tập cho thực chất.

Và rồi cuối cùng tôi cũng nhận ra khi bạn bè xung quanh tôi ai cũng học tốt và đạt thành tích cao. Khi đó tôi tự hứa với lòng mình phải gác lại những tình cảm cá nhân, không nên dành nhiều thời gian cho những người thân yêu ở nhà mà phải lấy họ làm động lực để cố gắng. Những năm tháng dưới mái trường THPT Nguyễn Huệ, tôi không chỉ được học những kiến thức hay, tính tự lập hơn và đã giúp tôi trưởng thành vững vàng hơn rất nhiều.

Trường THPT Nguyễn Huệ đã trở thành niềm tự hào của riêng tôi và tất cả các bạn. Ở đó có đội ngũ thầy cô thật tận tụy, những người bạn chân thành, mà có cả tình người ấm áp trong môi trường giáo dục chất lượng và đỉnh cao. Nhà trường cũng luôn theo sát hoàn cảnh của mỗi học sinh thông qua Đoàn trường và Hội học sinh, kịp thời động viên chia sẻ những khó khăn mà học sinh gặp phải trong quá trình học tập tại trường.

Bây giờ đã là một học sinh năm cuối, hơn hai năm gắn bó với mái trường tôi càng thêm tin tưởng và hi vọng nhiều hơn. Niềm tin đó giúp tôi vững vàng với lựa chọn của mình, tự tin trong học tập và rèn luyện, tự nhủ phải cố gắng nhiều hơn để xứng đáng với những gì trường Nguyễn Huệ đã dành cho tôi. Ngày hôm nay tôi có thể tự tin nói rằng vào THPT Nguyễn Huệ là lộ trình đúng bởi nơi đây chính là cánh cửa mở ra cho tôi nhiều cơ hội, là chìa khóa cho những ai muốn thay đổi.

Cuối cùng sau bao nhiêu nỗ lực dìu dắt và truyền đạt kiến thức của các thầy cô và sự cố gắng của bản thân tôi, tôi cũng đã thực sự được trưởng thành cả về kiến thức lẫn kỹ năng. Tôi xin được gửi tới Thầy Cô của mái trường mến yêu của mình lời hứa rằng dù ở nơi đâu, làm bất cứ việc gi, tôi cũng sẽ luôn cố gắng để xứng đáng với thương hiệu học sinh THPT Nguyễn Huệ.

Nhân ngày 20/11 em xin chúc các thầy cô giáo cán bộ, công nhân viên nhà trường sức khỏe và công tác tốt để xây dựng trường THPT Nguyễn Huệ ngày càng phát triển.

Phạm Thị Thu Hà

Lớp 12A2 – Trường THPT Nguyễn Huệ, Quỳnh Phụ, Thái Bình

Cảm nghĩ về mái trường THPT em đang học – Bài làm 2

Trường THPT B Phủ Lý, một ngôi trường đơn sơ tuổi đời còn rất trẻ, không nằm ở trung tâm thành phố ồn ào, náo nhiệt nên ngôi trường có một sự thanh bình hiếm có: không gian yên tĩnh, không khí trong lành. Nơi đây, em đã gắn bó trong suốt 3 năm học cấp 3.

Chắc hẳn trong chúng ta ai cũng có ngày đầu tiên đi học, với em, những ngày đầu tiên ấy không thể nào quên. Còn nhớ ngày đầu tiên bước chân vào ngôi trường cấp 3 này, cảm giác bỡ ngỡ, xa lạ với trường mới, thầy cô mới, bạn mới đã khiến em rụt rè, lo sợ, nhưng các thầy cô ở đây với lòng nhiệt huyết của “người lái đò tận tụy” đã xóa tan đi những cảm giác ban đầu đó. Quen dần với những ngày đến lớp, thầy cô, bạn bè, quen với một mái trường với hàng cây xanh rợp bóng và con đường sớm tối đi về đã trở thành những kỷ niệm khó quên. Mái trường là biểu hiện sức sống, sự vươn lên của xã hội. Dường như mỗi người đều có một mối liên hệ nào đó với một mái trường. Nhà thơ Chế Lan Viên đã từng viết: “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở. Khi ta đi, đất bỗng hóa tâm hồn…”. Đúng như vậy, thời gian chính là thứ keo gắn bó kì diệu nhất, mái trường, thầy cô, bạn bè giờ đây đã trở thành gia đình thứ hai của em cũng như các bạn học sinh ở đây. Giờ sắp phải rời xa nơi này, bất cứ học sinh lớp 12 nào cũng có chút không nỡ…

Nhưng dòng đời phải luôn luôn chuyển động, con người ai ai cũng phải lớn lên, kết thúc đời học sinh để bước sang một trang mới của cuộc đời, để sống có ích một cách trọn vẹn. Tốt nghiệp cấp 3, mỗi người chọn cho mình một ngã rẽ nhưng em tin rằng không ai có thể quên kỉ niệm của những năm tháng học trò. Nếu năm học lớp 10, chúng ta có thể run sợ khi đứng trước giáo viên nhưng đến năm học lớp 12 này, thầy cô vừa là cha mẹ, vừa như những người bạn của chúng ta, thân thiết, gần gũi, đầy tình cảm. Đứng trước ngã rẽ của cuộc đời ta mới thấy lời khuyên của các thầy cô có ý nghĩa biết bao.

Sau mỗi tiết học, nhìn những giọt mồ hôi lăn trên trán và ướt đẫm áo thầy cô, lòng tôi bất chợt xót xa. Nhưng các bạn khác có ai biết đâu, có ai từng ngắm nhìn kĩ bất cứ một thầy cô nào, nhìn bằng cả tấm lòng thì sẽ thấy thầy cô như mỉm cười sau một tiết truyền thụ kiến thức khiến học sinh hiểu bài và ngược lại. Có thể chúng ta cho rằng đó là bổn phận, trách nhiệm của giáo viên. Chúng ta vào học thì đã đóng học phí cho nhà trường thì coi như đó là sự trao đổi công bằng nhưng đó có thật sự là công bằng không khi thầy cô tốn bao công sức, tâm huyết, yêu thương chúng ta và xem như là một phần của cuộc sống, niềm vui.

Khi chúng ta rời khỏi con đường học vấn, bắt tay vào công cuộc xây dựng đất nước, tuổi xuân đang phơi phới vẫy gọi thì lúc đó thầy cô đã về tuổi xế chiều. Suốt cả cuộc đời dạy học thầy cô nhân được gì? Niềm vui? Có đấy nhưng nỗi buồn thì lại rất nhiều. Những cơn giận được biểu thị qua thái độ, hành động khi thầy cô la rầy hoặc bị điểm kém. Những điều đó tuy rất đơn giản và đến với chúng ta chỉ trong phút chốc nhưng lại là một vết thương trong lòng thầy cô.

Tình cảm thầy trò rất thiêng liêng, cao cả. Và công lao thầy cô được ví như người lái đò thầm lặng chở học trò qua sông. Dù cho con sông đó phẳng lặng hay phong ba bão táp thì thầy cô vẫn cố gắng hoàn thành nhiệm vụ. Từng chuyến đò qua là biết bao thế hệ trưởng thành nhưng khi con thuyền đó quay trở về để tiếp tục sự nghiệp thì chỉ còn một mình thầy cô “lẻ bóng”, học trò đã đi xây dựng sự nghiệp, cuộc sống mới, có ai còn nhớ đến người đã chở con thuyền tri thức và tình thương đó không? Nhưng thầy cô không hề nghĩ đến, đơn giản là vì thầy cô biết rằng đó là quy luật sống và là lương tâm của một nhà giáo chân chính. Thầy cô không mong sau này học trò sẽ nhớ đến mình, sẽ quay trở về và báo đáp công ơn dạy dỗ mà chỉ hi vọng những đứa trẻ đó sẽ thành công, mang danh dự về cho quê hương, đất nước thế là đã làm cho thầy cô vui lòng. Buồn lắm chứ, và cả thương nữa, không đành lòng xa những đứa con yêu dấu trong đại gia đình nhưng biết làm thế nào đây, thầy cô không thể nào mãi mãi giữ chúng ta bên mình để dạy dỗ. Chúng ta như những con chim non đang tập bay, khi đủ trình độ thì phải thả con chim đó ra để cho chúng bay lượn trên bầu trời tự do. Đây là nỗi buồn sâu lắng nhất và là nỗi niềm chung của tất cả những người theo nghiệp Nhà giáo.

Không chỉ dạy chữ, quan trọng hơn cả là thầy cô dạy chúng ta cách làm người. Uốn nắn, rèn luyện chúng ta trở thành con người nhân nghĩa, lễ phép… công ơn thầy cô không có gì so sánh được. Thế là chỉ còn chưa đầy 3 tháng nữa chúng ta bước sang một ngả khác, thời gian thoăn thoắt như thoi đưa, ước như thời gian quay được trở về thời điểm mới bước vào ngôi trường này để được từng thầy cô ân cần dạy dỗ.

Trong cuộc sống hối hả, nhộn nhịp của xã hội và đầy rẫy những cạm bẫy của cuộc đời chúng ta cảm thấy mệt mỏi, muốn quay về và muốn quay về bến đò xưa thì thầy cô là người luôn chờ đợi và dang tay ra để chào đón những đứa con thân yêu trở về. Chúng ta hãy dùng trí óc và con tim để ghi khắc từng kỉ niệm, từng chút một để chúng ta sẽ không lầm đường lạc lối trong cuộc đời tấp nập xô đẩy với vô vàn sóng gió. Chúng ta hãy tự tin và đứng vững trên đôi chân mình và hãy tin rằng thầy cô luôn bên cạnh, sẵn sàng nâng đỡ khi chúng ta vấp ngã.

Những ngày này, học sinh khối 12 đang tất bật bước vào giai đoạn ôn thi tốt nghiệp, ôn thi đại học, những lo lắng cho kì thi sắp tới dường như bao trùm tất cả nhưng một chút nào đó trong chúng ta là sự tiếc nuối, tiếc nuối quãng đời học sinh, tiếc nuối sự gắn bó được tạo ra như một thói quen. 3 năm học, dài đấy nhưng cũng thật nhanh, và dù sao nó cũng để lại trong ta biết bao kỉ niệm đẹp đẽ, trong sáng mà có lẽ cả cuộc đời này không bao giờ quên. Bỗng dưng trong e rộn ràng câu hát: “Em yêu trường em

Với bao bạn thân

Và cô giáo hiền

Như yêu quê hương

Cắp sách đến trường

Trong muôn vàn yêu thương…”

Trần Hồng Anh

Lớp 12B1 – Trường THPT B Phủ Lý , Hà Nam

Cảm nghĩ về mái trường THPT em đang học – Bài làm 3

Chúng em may mắn được sinh ra và lớn lên trên dải đất hình chữ S xinh tươi, thanh bình và giàu truyền thống quý báu  với những trang sử vàng chói lọi. Bao lớp người đã đi về với đất Mẹ…thế nhưng họ không bao giờ là quá khứ bởi

“Có những phút làm nên lịch sử

Có những cái chết hóa thành bất tử

Có những lời hơn mọi bài ca

Có những người như chân lí sinh ra”

 (Hãy nhớ lấy lời tôi-Tố Hữu)

Và trong giây phút hạnh phúc này, chúng em như tìm thấy chính mình, thấy mình thật sự tồn tại và là sự nối tiếp của cha ông, là tương lai tươi sáng của đất nước.Chúng em thật tự hào và vui sướng là những thế hệ học trò đầu tiên, những con người sẽ đặt bước chân mở đường trên chặng hành trình đầy gian nan phía trước của nền Giáo dục tỉnh nhà, dưới mái trường mang tên Đại tướng Nguyễn Chí Thanh-một người con anh hùng và là niềm tự hào muôn thuở của dân tộc.Tên của Người khắc mãi lại nơi đây, tại ngôi trường này, và hơn thế nữa,cái tên ấy sẽ khắc mãi trong trái tim của các thế hệ học trò và thầy cô giáo, đã và đang cùng nhau làm nên những điều kì diệu.

Với cuộc đời anh dũng, huy hoàng và vẻ vang của mình, Đại tướng đã được nhà nước Việt Nam trao tặng nhiều  giải thưởng, huân chương cao quý. Đại tướng trở thành một huyền thoại và tên ông được người ta nhắc tới với một niềm cảm phục vô bờ, như một sự gợi nhớ về những huyền thoại, là những tấm gương sáng của thời đại, để con cháu học tập va noi theo. Tên Đại Tướng Nguyễn Chí Thanh được trang trọng dùng làm tên đường, tên phố, tên của các trường học trong cả nước. Ngôi trường em đang theo học cũng may mắn mang tên vị anh hùng dân tộc ấy.

Là trường chuyên đầu tiên và duy nhất của Đak nong, ngôi trường mang tên  Đại Tướng như một niềm vinh dự. Hơn ai hết, chúng em tự hào và ấm áp cả cõi lòng khi con người vĩ đại ấy luôn luôn đồng hành, tiếp thêm nghị lực, là tấm gương để chúng em vững bước hơn. Nhìn thấy tên Người là thêm một lần chúng em thêm hiểu và thêm yêu cái vốn quý của một dân tộc anh hùng đã đi lên từ trong khói lửa.Một dân tộc đã gan góc đánh tan kẻ thù bạo ngược đang sẵn sàng vươn lên từ trong nghèo khó, lạc hậu để sách vai với các cường quốc năm châu trên thế giới như lời dạy bất hủ của Bác “tất cả đều nhờ vào công học tập của các cháu”; chúng em  càng hiểu rằng, xưa dân tộc ta đã anh hùng trong chiến đầu thì nay chúng ta phải anh hùng trên mặt trận trí tuệ để mở ra vùng trời tri thức, vững bước tới tương lai.

Nhìn lại cuộc đời và chân dung đại tướng, chúng em hiểu đâu là con đường thực sự dành cho mình. Cho dù ta nghèo đói nhất, bất hạnh nhất…ta vẫn phải phấn đấu, vì cuộc đời không cần những kẻ chỉ biết  khuất phục trước số phận. Hãy kiên trì đến giây phút cuối cùng, dù là một hơi thở cũng phải sống sao cho trọn vẹn, là một viên ngọc tinh khôi, thanh bạch và quật cường.Đừng bao giờ để bóng tối của cuộc sống gian khó làm cho lu mờ, hãy cứ hiên ngang mà bước tới!

Là những học sinh ưu tú nhất, chúng em đủ bản lĩnh và tự tin quyết định cho mình một hướng đi trong tương lai.Chúng em hiểu rằng, ngay lúc này phải ra sức học tập, rèn luyện bởi thời gian là không chờ đợi!Chúng em xin cố gắng cùng nhau rèn đức, luyện tài;cùng nhau chung sống dưới mái trường thân yêu này. Phấn đấu để xứng đáng là lớp người tiên phong trên con đường học vấn vốn không dung nạp những kẻ thiếu ý chí và thiếu đi lòng tự hào, tự tôn dân tộc.

Chúng em tin tưởng về một tương lai tươi sáng sẽ đến với nền giáo dục tỉnh nhà bởi sự tồn tại và lớn mạnh của trường chuyên Nguyễn Chí Thanh trong thời gian tới.Cái tên thân thương ấy sẽ đồng hành cùng chúng em mãi mãi, trên mọi bước đường của cuộc sống, có bao giờ quên được.

Cái đích cuối cùng trong cuộc sống của mỗi chúng ta, không nằm ở chỗ ta sẽ giữ lại gì cho riêng mình, mà là ta đã để lại những gì trong trái tim mọi người.Đó chỉ có thể là những ấn tượng đẹp, những tình cảm thiêng liêng về bạn bè, thầy cô, về cuộc sống muôn màu còn mãi trong cõi nhớ, về cái tuổi học trò đầy mơ mộng, giàu hoài bão dưới mái trường thân thương.Đó còn là một hình ảnh biểu tượng đặc trưng gắn bó mật thiết với hình ảnh người học trò trường THPT chuyên Nguyễn  Chí Thanh, một logo trang nhã về hình thức phối hợp hình ảnh và đầy ý nghĩa chiều sâu, gợi cả những khát khao chinh phục những đỉnh cao tri thức của lớp lớp thế học trò nơi núi rừng Tây Nguyên hùng vĩ.Để khẳng định, không gì có thể ngăn cản được bước chân khí phách ngang tàng và quyết tâm chinh phục những chân trời mới.

Vũ trụ với vô vàn những điều bí ẩn cần sự khám phá nơi con người. Đó phải chăng là lí do logo mang ấn tượng ngay từ cái nhìn đầu tiên về sự tròn đầy, nguyên vẹn. Một hình tròn với gam màu chủ đạo là sắc xanh trang nhã, hài hòa và tươi mát. Đó là một lời khẳng  định đầy can đảm rằng một ngày kia, chính chúng ta chứ không ai khác sẽ làm đầy thêm vốn tri thức của chính mình. Màu xanh làm cho bức tranh cuộc sống hay là bức tranh tâm hồn của con người hiện ra giàu sức sống và tràn đầy sinh khí mới, trong khát vọng chinh phục tri thức ở tầm cao.

Nằm ở vị trí trung tâm với sức ảnh hưởng vô cùng to lớn và mang đầy dụng  ý của chủ thể sáng tạo đó là hình ảnh ngọn đuốc rực sáng giữa không gian, thời gian vô tận.Trên một nền trời rộng thênh thang và muôn trùng sóng nước ngọn đuốc vẫn  rực cháy với tất cả năng lượng nhiệt tâm.Ngọn đuốc ấy vươn mình lên trên, qua những bậc thang rồi từ từ xuất hiện ở đỉnh cao nhất.Một màu đỏ tươi – màu của chiến thắng vinh quang chỉ rực sáng từ những con người có khát khao thực sự.Bởi luôn luôn chờ đợi con người bên kia của cuộc hành trình là thành công và sự vẹn toàn.Sự liên kết của những hình ôvoan với nhau, tạo nên một obitan cân xứng, hội tụ những tinh hoa của nền khoa học tri thức tồn tại suốt 4000 năm của lịch sử loài người.Con người đã và đang bước những bước rất dài trên tiến trình phát triển và có lẽ là xa hơn thế nữa nhờ vào sự chăm lo và chú trọng hàng đầu đến giáo dục. Đó là biểu tượng trong sáng ngay dưới ngọn đuốc, là mũ trạng nguyên làm từ bút và vở – Chất liệu viết nên thành công mới! Từ màu xanh của núi rừng, nhấp nhô của địa đồ Đăk Nong ta đi tới. Bên trái của trang sách là một địa cầu mà nổi bật là dải đất hình chữ S, trong tương lai gần nhất, chúng ta không ngừng hi vọng vào một sự chuyển mình đầy gan góc và mạnh mẽ của đất nước.Tuy đất nước ta nhỏ về diện tích nhưng chúng ta luôn tự hào rằng chúng ta đã có một lịch sử vẻ vang lưu danh đến ngàn sau. Ngay cạnh đó là chiếc mũ và cây bút, cuốn vở lồng vào nhau biểu trưng cho một chiến thắng nằm ở phía cuối con đường mà chúng ta đã lựa chọn, cho ta thêm nhiều động lực và niềm tin vào chính bản thân mình để viết nên chiến thắng!

Tên trường và tên mảnh đất Đaknong thân yêu hiện lên trên nền của núi non hùng vĩ, trùng điệp những gian lao và thử thách. Ở đó như hiện lên hình ảnh của dãy Trường Sơn cheo leo, nơi mà biết bao bước chân anh dũng đã kiên trì, bền bỉ hiên ngang bước về phía trước. Giờ đây khi đất nước đã sạch bóng quân thù,đỉnh Trường Sơn vẫn  luôn mời gọi, chờ đợi chúng em chinh phục. Những bông lúa cũng xuất hiện như nền tảng cuả nền văn minh lúa nước lâu đời, ở đó em thấy có bà, có mẹ cùng những giọt mồ hôi lấm tấm trên đồng giữa trưa oi bức, chúng em thấy yêu hơn yêu thêm gia đình, quê hương, đất nước và hiểu rằng luôn có những bàn tay ở bên nâng niu và bảo bọc cho chúng em.Tiếp thêm sức mạnh cho chúng em thêm vững bước.Đó còn là biểu tượng của vòng nguyệt quế, là đỉnh cao của niềm vinh quang, một minh chứng sáng rõ cho khát khao chinh phục nơi con người.

Tên trường mang một phong vị rất tây phương “Nguyễn  Chí Thanh GIFTED HIGH SCHOOL” .Một sự hòa điệu với vẻ đẹp vừa gần gũi vừa là khát vọng tầm cao. Chúng ta chẳng thể nào trưởng  thành lên  được nếu cứ gói gọn trong vòng chữ “tôi” biệt lập của mình.Học tập những xu hương mới và kết hợp với văn hóa cổ truyền dân tộc để làm giàu thêm cho đất nước là một định hướng đúng đắn và thông minh trong buổi giao thời.

Logo, một biểu tượng đẹp đã mang trong nó biết bao nhiêu là tiếng lòng thổn thức từ ngàn xưa vọng lại.Nó mang trong mình một sức mạnh vô biên của con người và khát khao vươn tới những đỉnh cao học thức.Nó còn là dung hòa của trái tim nhân loại,ta đâu chỉ sống bằng lí trí mà con sống bằng một trái tim rực lửa và khao khát yêu thương. Không hề khoa trương, diễm lệ, hết sức nhẹ nhàng mà tinh tế, Logo của chúng ta là biểu tượng đẹp cho môt thế giới phong phú và tràn ngập khát vọng sống, khát vọng chinh phục và yêu thương.

Và em ấn tượng mãi về xứ mệnh của nhà trường “Tạo dựng môi trường học tập nề nếp, kỷ cương, chất lượng cao để tài năng học sinh có cơ hội đc tỏa sáng”Có thể xem đây là một lời hứa chân tình của những thầy cô giáo đầy tâm huyết vì học sinh thân yêu.Thầy cô đã coi giáo dục là một sứ mệnh, là thiên chức của người làm cha, làm mẹ đối với con cái của mình.Đó là một hướng đi hoàn toàn đúng, hướng đến những muc địch nhất định trong việc giáo dục toàn diện nhằm đào tạo thế hệ những con người có đủ phẩm chất và năng lực, kỹ năng sống cần thiết khi ra đời. Nhằm hướng đến một mục tiêu duy nhất-để tài năng được khơi nguồn và phát triển một cách phát hiện, một hướng đi chưa từng thấy trong nền giáo dục còn non trẻ của Tỉnh nhà, dự báo một bước khởi sắc trong thời gian gần nhất.

Nề nếp, kỷ cương là phong cách làm việc theo khuôn phép và phụ thuộc vào khá nhiều những nội quy chung, nghiêm khắc, công bằng để đảm bảo tính nghiêm chỉnh, lề lối trong phong thái làm việc và học tâp. Điều đó rèn luyện cho chúng em những tác phong ngay trong việc sinh hoạt hằng ngày.Vì vậy, tự nó đã khơi nguồn cho những ý thức nảy nở và dần dần làm nên những lời ăn, tiếng nói đẹp.Tất cả làm nên một diên mạo bên ngoài văn minh, để thấy một khía cạnh khác nữa về vẻ đẹp từ bên trong của lớp thế hệ trẻ. Những điều ấy chúng em sẽ mang nó theo suốt cuộc hành trình chứ đâu chỉ dừng lại khi là một học sinh và vứt bỏ khi không còn cắp sách tới trường. Đó là những hành trang vô cùng quý báu được góp nhặt từ một môi trường học tập tốt đẹp.Còn gì hơn là một niềm tự hào khi được học tập và rèn luyên trong một môi trường như thế!

Bên cạnh nề nếp, kỹ cương chúng em còn được học tập với nhưng điều kiện tốt nhất về cơ sở hạ tầng và một nền giáo dục chất lương cao.Đó là cơ sở tạo nên một nền tảng vững chắc về tri thức, giúp tư duy được đẩy manh sáng tạo và nâng cao hiệu quả học tập.

Những mục tiêu, định hướng trên, trước hết chúng em thấy nó mới ra đời và tồn tại duy nhất ở trg THPT chuyên.Được học tâp với những định hướng ấy, trước tiên là sự may mắn.Cùng với đó là sự nỗ lực không ngừng của thế hệ các thầy cô, ngày đêm tận tụy để xây dưng và hướng dẫn chúng em như định hướng ban đầu.

Và thử hỏi nếu không có những định hướng toàn diện và chính xác như trên thì có bao giờ chúng ta xác định đúng hướng đi và sự góp mặt đông đủ các thầy cô và thế hệ học sinh.Hãy cùng nhau làm nên những kì tích trên những bước tiến đầu tiên khá sâu sắc và thấm đẫm tình yêu với nghề dạy học cao quý.

Chúng em xin gửi lời tri ân chân thành nhất đến thầy cô, đến mái trường yêu dấu bằng tất cả tin tưởng và ước mong về mái nhà Nguyễn Chí Thanh ngày càng phát triển vững mạnh, xứng đáng với lòng mong mỏi và nhiệt huyết rực cháy của bao lớp người.

Tiêu Thị Ý Nhi

Lớp 11 Anh – Trường THPT Chuyên Nguyễn Chí Thanh, Gia Nghĩa, Đắc Nông

Ứng dụng VĂN MẪU TỔNG HỢP trên điện thoại với hơn 30k bài văn mẫu hay nhất, giải bài tập SGK, soạn văn đầy đủ chi tiết. Hãy tải App ngay để chúng tôi phục vụ bạn tốt hơn nhé!

Nếu thấy bài viết hay, hãy động viên và chia sẻ ban biên tập! Các bình luận không phù hợp sẽ bị cấm bình luận vĩnh viễn.

Loading...

Thống kê tìm kiếm

  • cảm nghĩ về trường thpt
  • cảm nhận của em về trường thpt
  • dàn ý cảm nghĩ về mái trường thpt
  • cảm nghĩ về ngôi trường thpt em đang học
  • bài viết cảm nghỉ về trường thpt
  • viết 10-12 câu nêu cảm nhận của về mái trừơng