Cảm nghĩ về bà kính yêu của em

về bà kính yêu của em
4.7 (93.33%) 3 đánh giá

Đề bài: Cảm nghĩ về bà của em.

Bài làm

Bà tôi váy đụp áo thâm

Nón mê bà đội quanh năm ngoài đồng

Mỗi khi nhớ đến những câu thơ này, lòng tôi chợt xao xuyến, bồi hồi nhớ về người bà của tôi.

Cảm nghĩ về bà kính yêu của em

Cảm nghĩ về bà của em

Bà nội tôi hiền từ, nhân hậu. Chắc hẳn ai gặp bà lần đầu tiên đều sẽ có ấn tượng như vậy. Cái hiền từ toát lên từ đôi mắt sâu sa, trôi để lại nơi khóe mắt những vết chân chim đậm nét. Mỗi lần bà cười, đôi mắt tựa như tỏa ra một thứ ánh sáng đầy dịu hiền, soi đường, chỉ lối những bước đường đời của từng người con, người cháu. Đôi môi bà đỏ bởi bà thường nhai trầu. Mái tóc dày, đen nhánh khiến bà như trẻ thêm cả chục tuổi.  

Có lẽ tuổi thật của bà thể hiện rõ nhất ở dáng đi. Dáng hơi còng, khi mà biết bao gian khổ bà đã gánh trên lưng cả một đời như thế. Thế nhưng tôi chưa bao giờ thấy bà chống gậy. Bà đi nhanh, làm nhanh. Bà trông vẫn khỏe mạnh lắm. Cấy lúa, trồng ngô, nuôi lợn, nuôi gà, đều một tay bà quán xuyến. Trong gia đình, bà là một người phụ nữ vẹn toàn, biết lo lắng việc gia đình, biết chăm sóc chồng con chu đáo. Ở bên ngoài, bà là một người sống có đạo lý, biết phải trái. Có ai khúc mắc chuyện gì, thường tìm đến bà hỏi lời khuyên. Bà thường kể chuyện xưa, bà hay nói bằng ca dao tục ngữ. Xóm giềng ai cũng kính nể, tôn trọng bà.

Xem thêm:  Thuyết minh cây hoa đào ngày tết

Bà vô cùng yêu thương con cháu. Mỗi lần đi chợ xa, bà thường hay mua kẹo cho chúng tôi. Que kẹo nhỏ có cài chiếc ô nhỏ xinh. Đến bây giờ vẫn là món quà vặt tôi không thể nào quên.

Bà cũng rất hay đi chùa. Vì thế hồi nhỏ tôi cũng thường được đi chung với bà, học bà niệm Phật, học bà khấn vái, học bà tịnh tâm. Còn lần nào không đi chùa được với bà, bà lại mang oản, mang bánh về cho mấy chị em. Bà hay gọi chúng tôi lại gần và kể chuyện. Những câu chuyện khi thì là cổ tích, khi thì lại là những câu chuyện thực của bà. Tôi quên sao được âm thanh ôn tồn rủ rỉ đầy trầm ấm ấy đã đưa chúng tôi về những vùng cổ tích xa xôi. trải bao gian khổ mới cưới được công chúa, người anh trong truyện Cây khế vì quá tham lam phải bỏ mình nơi biển mênh mông. Quên sao được câu ca:

Loading...

Thương người rồi mới thương ta

Yêu nhau dù mấy cách xa cũng tìm

Ở hiền thì lại gặp hiền

Người ngay thì được Phật tiên độ trì.

Lại không khỏi bồi hồi nhớ về những câu chuyện tự thuật về chính mình của bà. Một thời trẻ tuổi đầy cái nhớ, đầy cái thương. Một thời đói kém, đầy đau thương mà cũng vô cùng oai hùng. Bà kể về hành của bà, một thời nô đùa trẻ con giống như chúng tôi vậy. Rồi bà lại kể về những ngày phải chạy giặc, đánh giặc. Bà kể về những chiến công anh dũng của quân đội ta, những bà tận mắt chứng kiến, những người lính gan dạ quyết hi sinh thân mình vì Tổ quốc, một thời đạn bom khói lửa đầy hào hùng. Và dường như khi nhắc đến nó, tôi thấy bà như rạng rỡ hẳn lên, tưởng chừng như bà đang trở về một thời tuổi trẻ đầy , hi vọng. Những câu chuyện khiến những đứa trẻ chúng tôi há hốc mồm, hào hứng mà chú ý lắng nghe cho hết. Giọng nói của bà trở thành một điều quen thuộc thân thương trong tiềm thức những đứa trẻ nhỏ chúng tôi.

Xem thêm:  Dàn ý cảm nghĩ về quê hương thân yêu của em

Bà cũng hay hát. Bà dạy chúng tôi những bài hát thiếu nhi đơn giản. Rồi bà hát những bài ca chiến trường. Những cô thanh niên xung phong Trường Sơn, Năm anh em trên một chiếc xe tăng,… có những bài chỉ nghe bà hát mà chúng tôi có thể thuộc làu.

Những trưa hè oi ả, nằm trên cái chõng tre đầu hè, lim dim mắt để bà phe phẩy quạt, gió mát thấm đượm vào lòng, thổi cả mát lành vào tâm hồn thơ trẻ. Những kỉ niệm bên bà trở thành những điều vô giá được lưu giữ mãi trong chiếc ba lô tôi bước lên đường đời.

Bà hay gọi mấy đứa cháu chúng tôi nhổ tóc sâu cho bà. Một sợi là hai trăm đồng, cứ mười sợi được hai nghìn, chị em tôi lại chia nhau đi mua kem về ăn. Cái kem chỉ bằng ngón tay cái của người lớn, ngọt lịm, gắn liền với những sợi bạc nơi mái tóc bà như thế.

Bà chăm chỉ, quanh năm gắn bó với ruộng đồng. Cả một năm, ít khi thấy bà được nghỉ ngơi bao giờ. Cấy lúa, gặt về, tuốt rồi phơi thóc. Những chiều gặt về, bà lại bắt vài con muồm muỗm hay châu chấu nướng cho chị em tôi ăn, món ăn dẫn dã bình dị từng gắn liền với tuổi thơ tôi như thế.  

Giờ đây, khi đã khá giả hơn, bà cũng không còn cực khổ như xưa nữa. Tôi bây giờ sống xa bà, mỗi năm về thăm quê được đôi ba lần, mỗi lần về sẽ theo thói quen nhổ tóc bạc cho bà. Tóc bạc của bà càng ngày càng nhiều hơn. Bà ngày càng già đi. Đôi khi thấy bà đi khập khiễng vì sưng chân khi trời trở lạnh, lòng tôi thắt lại. Chỉ mong bà khỏe mạnh, sống lâu với con cháu, để tôi có thể ở bên bà, hiếu thảo với bà nhiều hơn nữa. Mỗi lần về thăm quê, bà vẫn như ngày nào, ra tận đầu ngõ đón tôi, xoa đầu ân cần: Cháu bà lớn quá rồi nhỉ? Mắt tôi không tự chủ được lại đỏ hoe.

Xem thêm:  Biểu cảm về cây phượng

Bà ơi, có lẽ chưa lần nào cháu nói với bà rằng: Cháu yêu bà lắm, bà ơi! Bà nội thân yêu của cháu!

Ánh Nguyên