Văn mẫu lớp 10

Cảm nghĩ của em khi bước vào trường THPT

của em khi bước vào trường THPT – Bài 1

"Mỗi lớp học trò đi nói gì với thầy cô

Ngân ngấn mắt rưng rưng bàn chân bước

Chiếc bảng đen chỗ ngồi rưng rưng nốt

Bài thơ rưng rưng khóc ở ngăn bàn…"

Lại một năm học mới qua nhanh như chớp mắt, và giờ đây tôi đang trải qua những ngày đầu tiên đầy thử thách mới lạ của năm học đầu tiên tại ngôi trường THPT. Trường mới, lớp mới, bạn bè mới, cảm xúc nghe sao lạ lẫm!

Mới ngày nào tôi còn là cô bé của trường THCS – một ngôi trường làng nhỏ bé nhưng đầy yêu thương với biết bao kỷ niệm buồn vui cùng thầy cô, bạn bè. Rồi thời gian vùn vụt trôi qua trước mắt, năm học cuối cùng cũng đã kết thúc đầy vấn vương luyến tiếc, tôi rời trường để bước vào một thử thách mới. Những ngày đầu tiên bước chân vào trường một cảm giác choáng ngợp choán lấy tâm trí tôi. Nếu nhứ tôi đã có 4 năm gắn bó với ngôi trường làng nhỏ bé thì giờ đây hiện lên trong mắt tôi là một ngôi trường rộng lớn, khang trang. Cũng phải thôi vì đây là trường huyện mà, tất cả những ưu tú đổ dồn về đây . Lần đầu tiên tôi được bước chân vào một ngôi trường to và đẹp như thế. Trường có 4 dãy nhà 3 tầng với đầy đủ các sân tập thể dục thể thao, những sặc sỡ và những hàng cây cổ thụ đứng nghiêng bóng đầy uy nghiêm. Ở trường cũ của tôi đâu có được như vậy. Sân tập thể dục thể thao chỉ là một mảnh sân nhỏ đầy cát mà hễ cứ chạy là bụi bay mù mịt. Thầy giáo dạy thể dục của tôi nói đùa "mình tập thể dục mà như đánh trận các em nhỉ". Nghĩ lại thấy sao thương thầy quá, ước gì thầy được dạy ở một nơi như thế này để những trận ho do bụi không còn làm khổ thầy nữa… Ngày đầu tiên vào trường tôi đã ngồi thật lâu trên chiếc ghế đá đặt dưới tán cây bàng cổ thụ cuối sân để ngắm nhìn tất cả, ngắm nhìn những điều mới mẻ mà tôi đang trải qua. Năm học lớp 9 trôi qua và bạn bè tôi mỗi người một nơi. Một vài đứa cùng tôi theo học ở đây, một số đứa thì theo học trường khác. Tôi bước được vào đây là một niềm mơ ước của biết bao học trò trong huyện vì không phải ai cũng đủ về kiến thức để thi đỗ. Thật tự hào khi tôi là một trong số những người may mắn đã kì thi tuyển đầy khốc liệt. Ngồi trên hàng ghế đá tôi bỗng nhớ đến những đứa bạn của mình đã phải bỏ trường lớp theo bố mẹ đi làm ăn, bươn chải với , những con chữ giờ đây chỉ còn là mơ ước, bỗng thấy lòng nao nao buồn… Còn trước mắt tôi, bên cạnh tôi, xung quanh tôi là lớp lớp học sinh trong trường mới, có những bạn cũng là thành viên mới của ngôi trường này như tôi, rụt rè, bỡ ngỡ như học sinh lớp 1. Chỉ khác một điều là giờ đây chúng tôi đã lớn, không còn cảnh cha mẹ dắt tay vào trường và thầy cô ra đón vào lớp nữa. Nhưng cảm xúc thì vẫn còn nguyên vẹn như ngày đầu tiên trong đời đến lớp vậy, chúng tôi chỉ dám ngồi nhìn rồi thỉnh thoảng quay sang đứa bạn thủ thỉ một vài điều, nói cười e thẹn. Nếu như ở trường cũ chúng tôi là lớp anh chị tự do thoải mái hò hét, chạy nhảy nói cười thì đổi lại bây giờ là lớp đàn em ngoan hiền trong vô vàn những học trò mới… Và nếu như tôi đã từng là một trong số học sinh ưu tú của một khối lớp vỏn vẹn mấy chục thì giờ đây giữa hàng trăm học sinh của một khối lớp tôi thấy mình thật nhỏ bé, mong manh như hạt cát giữa sa mạc mênh mông. Ở đây không ai biết tôi là ai? Và tôi như thế nào? Những ngày đầu bước vào lớp mới thật lạ lẫm, bạn bè mới chưa từng quen biết, đứa nào cũng ngại ngùng và nở một nụ cười "chào bạn, bạn ở đâu đến thế?". Bạn bè tôi không đứa nào học chung lớp với tôi cả, lúc đầu tôi cũng cảm thấy buồn man mác và cảm giác như lạc lõng, chơ vơ giữa chốn lạ. Và rồi tôi cũng làm quen với bạn mới, thấy vui vui khi mình lại có thêm nhiều bạn. Những giờ học đứng trên bục giảng kia không còn là thầy cô giáo cũ của tôi nữa mà thay vào đó là những hình ảnh mới, thầy cô giáo mới nhưng có lẽ tấm lòng đối với học sinh thì dù là ai cũng vẫn vậy. Trải qua giờ học toán đầu tiên tôi bỗng nhớ đến lời thầy giáo cũ của tôi từng căn dặn tôi trong cuốn sổ lưu bút khi chia tay: "Phía trước em là một dài và chông gai không có nghĩa là không đến đích được. Cố gắng hết sức mình em nhé!". Đúng vậy, tôi phải tiến bước, dù là ở đâu tôi cũng phải cố gắng hết sức. Thầy ơi, cám ơn thầy đã cho em một lời khuyên đầy ý nghĩa đến thế!

Xem thêm:  Cảm nghĩ về người bà (bà ngoại)

Vậy là tôi đã lên cấp 3 rồi đấy! Dù những giây phút đầu tiên tôi thấy mình nhỏ bé, lạc lõng nhưng công nhận rằng tôi thấy mình tự tin hẳn lên khi dạo bước trong sân trường. Dù mọi thứ đều mới mẻ nhưng tôi đang hoà nhập, đón nhận nó để trở thành một thành viên chính thức của ngôi trường này. Rồi một thời gian nữa mọi thứ sẽ trở nên thân quen, đáng yêu trong mắt tôi. Và tôi luôn phải cố gắng, vì tôi đã là học sinh cấp 3 cơ mà! "Con đường dài và chông gai không có nghĩa là không đến đích được…" phải không nào?

Cảm nghĩ của em khi bước vào trường THPT – Bài 2

Thế là tôi đã vào học ở trường Trung học phổ thông được ba tuần. Ba tuần thật đầy ấn tượng, bởi mỗi khi bước chân đến lớp, tôi lại khám phá thêm được nhiều điều bất ngờ, thú vị từ bạn bè, từ ngôi trường mới và từ cuộc sống học sinh Trung học phổ thông còn đầy mới mẻ với tôi.

Đã chín lần tôi được dự lễ khai giảng năm học mới, vậy mà trước lễ khai giảng năm nay – năm thứ mười, tôi vẫn không khỏi hồi hộp và lo lắng. Bố mẹ cũng phải ngạc nhiên về sự hồi hộp của tôi, về một đứa vốn nghịch ngợm và mạnh bạo như tôi mà cũng bồn chồn như thế. Không nôn nao sao được khi niềm mong ước và mục tiêu phấn đấu của tôi đã trở thành hiện thực. Với tôi, ngôi trường mới xa lạ đấy nhưng cũng quen thuộc như một cố nhân.

Xem thêm:  Phân tích truyện An Dương Vương và Mị Châu – Trọng Thủy

Suốt bốn năm học Trung học cơ sở, ngày nào đi học tôi cũng đi qua ngôi trường ấy. Đã nhiều lần tôi dừng lại để nhìn vào, để mong ước và để quyết tâm. Từ ngoài cổng, tôi nhận thấy sự đổi thay sắc lá của những hàng cây to thẳng tắp trong sân trường. Ngôi trường cũng duyên dáng hơn cùng với sự đổi thay của dòng sông Hưng Long quen thuộc, nơi mà tất cả lũ trẻ chúng tôi chẳng lạ lẫm gì. Đặc biệt truyền thống học tập của nhà trường là điều cuốn hút đối với chúng tôi. Tôi mơ ước, rồi kiêu hãnh, tự hào khi được trở thành một phần thân yêu của ngôi trường ấy.

Lòng tôi vẫn hồi hộp không yên. Những môn học sẽ khó hơn, có nhiều quy định mới của nhà trường mà tôi sẽ phải nghiêm túc thực hiện. Các thầy cô thì có khi tôi đã quen gương mặt nhưng chưa được trực tiếp học bao giờ, bởi thế mà chắc có nhiều điều lạ lắm! Và lại thêm bạn bè nữa chứ. Có một số bạn học cùng lớp 9 với tôi nhưng còn biết bao nhiêu là bạn mới. Có chơi vui như lớp cũ của mình không? Có đoàn kết và thân thiện?… Lại nữa, ai cũng bảo học Trung học phổ thông là quan trọng. Nó bước đệm để bắt đầu định hướng cho tương lai. Thế đấy, đầu óc tôi cứ hoa lên bao nhiêu ý nghĩ. Những ý nghĩ làm tôi phấp phỏng không yên. Tôi mang theo tất cả những cảm xúc tự hào, hãnh diện, hồi hộp, băn khoăn ấy đến trường trong buổi lễ khai giảng đầu tiên.

Buổi lễ hôm ấy ngắn ngọn mà sâu sắc. Tôi đặc biệt ấn tượng với bài diễn văn của thầy Hiệu trưởng. Tôi lắng nghe và ngấm trọn những lời của thầy về trách nhiệm của mỗi học sinh khi được học tập ở một ngôi trường giàu truyền thống. Tôi xúc động và bâng khuâng man mác khi nghe một học sinh lớp mới phát biểu những cảm xúc đầu tiên.

Buổi lễ tan, chúng tôi học ngay những bài học mới. Đúng như chúng tôi , kiến thức mới, lạ và khá khó. Thế nhưng sự trầm lắng chỉ thấy ở lớp tôi trong buổi học đầu tiên. Những ngày sau đó, quen bạn, quen thầy, chúng tôi tự nhiên đã sôi nổi hẳn lên. Lớp học háo hức và thân thuộc chẳng khác gì khi đang học trong lớp chín.

Cuối tuần, chúng tôi bắt đầu tham gia lao động. Phải góp một cái gì đó cho ngôi trường mới, ta mới thêm quý thêm yêu. Ngày lao động tuần đầu tiên thật là thích thú. Sân trường có nhiều cây to nên có bao nhiêu lá rụng. Hôm trước trời lại mới mưa nên lá rụng càng nhiều. Lá ướt lẹp chẹp. Cả lớp mang chổi đi mà không dùng được bèn cứ thế thi nhau nhặt lá bằng tay! Có cậu con trai hí hửng mang đến tặng cô bạn gái chiếc lá vàng thật đẹp, cô bạn xúc động cảm ơn, chẳng ngờ đằng sau mặt lá có chú sâu đang ngoan ngoãn ẩn mình. Đám con gái kêu ré lên sợ hãi, còn bọn con trai ha hả cười đắc chí, rồi lại xin lỗi, lại
bắt đền bằng những chiếc kẹo thủ sẵn từ ở nhà đi! Giờ lao động vì thế mà chẳng thấy mệt nhọc, chỉ thấy vui nhộn, chỉ nghe thấy tiếng cười. Đám con trai mới lớn thích “làm anh” thiên hạ nên chỉ cần một giọng con gái thỏ thẻ “anh ơi” là cả Thế Anh, Tuấn Anh, Hải Anh, Ngọc Anh đều quay lại và xoắn xuýt. Tôi cũng hân hạnh được tặng một cái tên mới “Diệp còi”! Những trận cười giòn giã bật ra. Cả lớp vui và thân thiện, gắn bó như một gia đình nhanh không kể nổi.

Xem thêm:  Thuyết minh về Bến Nhà Rồng

Những hồi hộp, lo lắng, băn khoăn, lạ lẫm nhanh chóng bị khoả lấp đi. Không khí học tập của lớp tôi ngày càng tốt. Một cách rất tự nhiên và rất âm thầm, tôi và cậu bạn “hàng xóm” ngồi bên bắt đầu “đua sức” trong học tập. Đứa nào cũng cố gắng tìm ra lời giải nhanh nhất, làm bài tập đầy đủ và chính xác nhất để đến lớp trao đổi cho nhau và lại học thêm ở bạn một điều
mới lạ.

Tuổi mười sáu chóng buồn và cũng nhanh vui. Mới học cùng nhau tôi cũng chưa thật hiểu hết về hoàn cảnh và tính cách của từng người trong lớp. Nhưng tôi tin, thời gian sẽ giúp cả lớp tôi ngày một gắn bó hơn và học tập cùng sẽ tiến bộ hơn. Những ngày đầu bỡ ngỡ bước vào Trường trung học phổ thông của tôi là như thế. Đối với tôi, nó sẽ là những ngày đáng nhớ, là những kỷ niệm ngọt ngào không thể nào quên.

Cảm nghĩ của em khi bước vào trường THPT – Bài 3

Trong cuộc đời học sinh của mỗi người đã trải qua biết bao những lần tựu trường đáng nhớ. Đối với tôi, những ngày đầu tiên bước vào cánh cổng trường THPT chính là những kỷ niệm đáng nhớ nhất với tôi. Đó là ngưỡng cửa giữa những năm tháng cấp 2 đầy mộng mơ vô tư và những năm tháng cấp 3 trưởng thành và nhiều mối lo toan.

Ngày đầu tiên đến trường, tôi vẫn nhớ đó là một ngày mùa thu bầu trời trong xanh và nắng dìu dịu. Chúng tôi 6 đứa con gái thật may mắn khi vẫn còn học với nhau đến tập cấp 3. Chúng tôi đứa nào đứa nấy cũng đều ăn mặc chỉnh tề, áo trắng quần đen. Dù đã đi qua ngôi trường này khá nhiều lần nhưng tôi chưa bao giờ vào trong. Hôm nay khi chính thức trở thành học sinh của trường,tôi mới ngỡ ngàng. Ngôi trường mới cực kì rộng và khang trang. Sân trường rộng mênh mông với những bãi cỏ xanh rì. Các bạn học sinh từ khắp các trường cấp 2 đã tề tựu đông đủ. Trước mắt tôi lúc này là một khung trời hoàn toàn mới: bạn bè, thầy cô, trường lớp…Trong lòng chúng tôi xôn xao một cảm xúc lạ.

Ngày lễ khai giảng thật long trọng. Bài phát biểu của thầy hiệu trưởng khiến chúng tôi nôn nao một cảm xúc. Chúng tôi biết rằng 3 năm học cấp 3 này sẽ là 3 năm vô cùng quan trọng. Tiếng trống khai trường vang lên mang đến trong tôi một cảm xúc xao xuyến, lạ lùng. Học sinh lớp 10 chúng tôi được hướng dẫn phân công về lớp.

3 năm cấp 3 ấy, tôi sẽ được học trong một ngôi trường có bề dày thành tích và truyền thống dạy học, cùng với biết bao bạn bè và thầy cô yêu quý. Ngày đầu tiên đó dưới mái trường THPT sẽ còn lại mãi trong lòng tôi như một dấu ấn không thể phai trong những tháng ngày ngồi trên ghế nhà trường.

Post Comment